Nhan Tích Ninh rất muốn không bị tiền bạc cám dỗ, nhưng nhìn đến một hòm tràn đầy khế đất, hắn lại chần chờ.
Nếu là hắn của trước đây chỉ muốn làm cá mặn, nhìn đến mấy thứ khế đất này chỉ biết cảm thấy đây là phiền toái, không bằng giao cho Cơ Tùng đổi cái bình an.
Nhưng hiện tại không giống vậy, chuyện lần này cho hắn một cái cảnh báo.
Nếu không có tiền và đất trong tay, lòng cũng sẽ có lo lắng, nói không chừng một ngày nào đó liền không nhà để về.
Nhưng......!hắn cũng hiểu rõ ràng việc tiếp nhận khế đất có ý nghĩa gì, ý nghĩa là hắn chấp nhận lời giải thích của Dung Xuyên, hơn nữa sẽ cho y cơ hội để theo đuổi mình.
Trong nhất thời Nhan Tích Ninh lo lắng trăm bề, cảm thấy về công về tư hắn cũng không thể tiếp được đống khế đất này.
Nhưng mà Cơ Tùng như nhìn thấy suy nghĩ của hắn, y đẩy khế đất tới trước mặt Nhan Tích Ninh: "Mặc dù tương lai ngươi không chấp nhận ta, mấy thứ này cũng có thể cho ngươi phòng thân.
Ngươi không cần có áp lực gì, nhận lấy đi.
Hơn nữa trong hòm này vốn còn có cửa hàng cùng thôn trang của ngươi."
Nhan Tích Ninh lắc đầu: "Không được......" Hắn là muốn có cảm giác an toàn, nhưng Cơ Tùng lại đưa quá nhiều, nhận lấy rồi sẽ chỉ khiến bản thân lương tâm bất an.
Ánh mắt Cơ Tùng hơi hơi ảm đạm: "Không được sao?" Xem ra chính mình thật sự không hiểu A Ninh, cũng đúng, nếu A Ninh thật sự là người xem trọng tiền tài, cũng sẽ không đem của hồi môn cho y quản lý.
Nhan Tích Ninh hít sâu một hơi: "Quá nhiều, ta chỉ muốn những thứ của mình." Mới vừa rồi Cơ Tùng nhắc nhở hắn, hắn có thôn trang cùng cửa hàng của mình.
Lúc trước hắn sợ phiền toái, đành giao cho Cơ Tùng quản lý, nhưng hiện tại ngẫm lại, quả thật không ổn thỏa lắm.
Cơ Tùng suy nghĩ một lát gật gật đầu: "Được." Ngay vừa rồi y còn vỗ ngực nói tôn trọng A Ninh, kết quả chính mình lại tái phát tật xấu tự cho là đúng.
Khế đất trong hộp chừng hơn trăm tờ, Cơ Tùng cầm lấy vài tờ giới thiệu cho Nhan Tích Ninh: "Đây là khế đất thôn trang cửa hàng của hồi môn của người; đây là nhà và đất dùng tiền tài và vật phẩm trong của hồi môn để mua."
Nhan Tích Ninh kinh ngạc phát hiện, một phần ba khế đất trong hộp cư nhiên là của mình.
Trong nhất thời hắn nắm một chồng khế đất thật dày tâm tình phức tạp, nguyên lai trong lúc hắn không ý thức được, hắn đã là một con cá mặn giàu có a.
Diệp Lâm Phong từ trong phòng lấy một chiếc tráp tinh xảo đi ra, ông mở tráp ra: "Tráp này là lão phu dùng để chứa dược thảo trân quý, không thấm nước phòng cháy không bắt mắt, cho ngươi dùng để đựng khế đất."
Nhan Tích Ninh cảm kích hành lễ, hắn đem khế đất đặt vào trong tráp.
Đừng nói, cầm khế đất của mình trong tay, hắn cảm thấy mạnh mẽ hơn mười phần.
Diệp Lâm Phong nghiêm túc nhìn về phía Cơ Tùng: "Dung Xuyên, hôm nay cữu phụ ở đây làm nhân chứng.
Khế đất giao cho A Ninh rồi, sau đó không được đổi ý sửa đổi, càng không thể ỷ thế hiếp người."
Cơ Tùng nâng tay thề: "Cữu phụ tại thượng, Dung Xuyên nguyện đem tính mạng ra thề, tuyệt không đổi ý." Sao y có thể ỷ vào chuyện A Ninh hiền lành mà làm ra chuyện lật lọng? Hơn nữa, mấy thứ này vốn chính là của A Ninh, y có mặt mũi gì mà sửa? (Xin lỗi Tùng Tùng, nhưng edit tới chỗ thề trong đầu em chỉ là "Ân trên tại thượng, ta Kha Lý Diệp Đặc Hải Lan" ????????????)
Diệp Lâm Phong lúc này mới vui mừng lên, ông tùy tay vạch lớp vải thưa phủ trên giỏi ra: "Cái này tốt.
Cảm tình có thể chậm rãi bồi dưỡng, có gì thì nói hết ra tốt hơn so với nghẹn ở trong lòng.
A Ninh có thể chấp nhận ngươi hay không, liền nhìn biểu hiện sau này của người."
Nhan Tích Ninh há mồm: "Ta......" Trong lòng hắn có hai cái gai, gai chưa rút, hắn và Cơ Tùng không có tương lai.
Mau trở về đi thôi." Vợ chồng son cãi nhau không phải là như thế này sao, đầu giường cãi nhau cuối giường hoà.
Cơ Tùng ý cười loan loan, y vươn tay với Nhan Tích Ninh: "A Ninh, chúng ta đi về trước đi?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
