Tiếng gõ cửa rầm rầm rầm tiếp tục nện thẳng vào cánh cửa gỗ gụ dày của căn phòng tầng hai, làm rung cả khung kính chớp mờ phía trên. Tiếng chốt sắt va vào nhau lách cách rợn người. Con Mận sợ hãi đến mức hai tay ôm chặt lấy chậu nước ấm, nước bên trong sóng sánh tràn cả ra sàn gạch bông, đôi mắt nó trợn tròn nhìn Kim Lý như muốn khóc mà không dám khét tiếng thành lời.
Kim Lý nín thở, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực cô, mạnh mẽ hơn cả lúc đối mặt với tên sĩ quan Pháp tuần sông ban sáng. Ở giữa bến sông mênh mông, cô còn có ba chiếc ghe lườn, có sự che chắn của anh Ba Đò và đám lực điền Nghiệp đoàn sẵn sàng liều mạng. Còn hiện tại, trong căn phòng bốn bức tường chật hẹp này, cô chỉ là một cô gái mười chín tuổi lạ nước lạ cái, yếu thế trước một hệ thống quyền lực thực dân sặc mùi súng đạn. Nếu tụi nó thực sự tìm ra hòm thuốc và mớ sách Quốc ngữ ở chành Vĩnh Xương rồi truy dấu đến đây, cô hoàn toàn không có đường lui.
"Bình tĩnh, không được hoảng loạn," Kim Lý cố gắng dùng lý trí để đè nén tiếng tim đập thình thịch trong ngực. Cô ghé sát tai con Mận, ra hiệu cho nó đặt chậu nước xuống rồi thì thầm: "Tôi ra mở cửa. Em cứ đứng sau lưng tôi, tụi nó hỏi gì cũng không được trả lời, để tôi lo."
Kim Lý chỉnh lại dải khăn rằn buộc ngang thắt lưng, cố ý dùng vạt áo bà ba phủ kín nơi giấu túi bạc Đông Dương và chiếc bùa gấm của Trần Thế Kiệt. Cô hít một hơi thật sâu để lấy lại vẻ điềm tĩnh giả tạo, rồi thong thả tiến lại gần, tự tay kéo then cài cửa gỗ ra.
Gã cảnh sát trưởng nhướng mày nhìn bộ dạng có phần run rẩy của Kim Lý, sự cảnh giác trong mắt gã giảm đi một chút nhưng giọng điệu vẫn vô cùng gắt gỏng: "Giấy thông hành của cô lát nữa đem về bốt gác trình sau. Hiện tại có lệnh mật từ tòa Công sứ Sài Gòn đánh xuống, nghi ngờ có một đoàn ghe lườn ngụy trang chở hàng quốc cấm, tài liệu phản động từ miền trên xuống phát tán cho đám thầy giáo trường tư thục miệt lục tỉnh. Tất cả những ai từ Sài Gòn xuống trong vòng hai mươi tư tiếng đồng hồ qua đều phải bị bắt giữ để thẩm vấn."
Nghe đến hai chữ "trường tư thục" và "tài liệu phản động", Kim Lý cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Tai cô ù đi. Hóa ra tên sĩ quan tuần sông ban sáng không hề ngốc, hoặc giả chính mẹ con dì Tư ở bến đê Sài Gòn đã đi báo với mật thám Thống đốc để kiếm tiền thưởng. Hệ thống tình báo của tụi Tây quả thực quá nhanh và đáng sợ. Ván bài này cô tưởng mình đã thắng lợi êm thấm ở chành Vĩnh Xương, hóa ra lưới bủa vây đã giăng sẵn từ lúc nào.
"Tụi bây đâu, vào lục soát căn phòng này cho tao! Có cái gì khả nghi, sách vở hay giấy tờ gì đem ra hết!" Gã cảnh sát trưởng quát lớn, ra hiệu cho hai tên lính Mã tà xông vào.
Hai tên lính xồng xộc bước qua người Kim Lý, dùng báng súng trường gạt phắt chiếc bàn viết nhỏ làm lọ mực tàu đổ tràn ra sàn gạch. Tụi nó thô bạo lật tung chiếc nệm giường, dùng lưỡi lê đâm phập phập vào chiếc hòm gỗ đựng quần áo của Kim Lý để tìm kiếm. Tiếng gỗ nứt, tiếng quần áo bị xé rách cùng sự hung hãn của hai tên lính khiến con Mận sợ hãi khóc nấc lên từng tiếng nhỏ.
Kim Lý đứng trân trối nhìn cảnh tượng trước mắt, hàm răng cô siết chặt đến bật máu. Cô hiểu rõ, nếu tụi nó không tìm thấy gì ở đây, tụi nó chắc chắn sẽ áp giải cô về bốt gác Cần Thơ, rồi từ đó sẽ kéo quân sang lục soát chành hàng Vĩnh Xương của Thẩm Lão Gia. Một khi ba thùng thuốc ký ninh và hai mươi kiện sách chữ Quốc ngữ nằm trong mật kho bị phát giác, không chỉ có cô, Thẩm Lão Gia mà ngay cả Trần Thế Kiệt ở Sài Gòn cũng sẽ bị vạ lây vào đại án chính trị. Cô phải tìm cách chặn đứng việc này ngay tại đây, bằng mọi giá.
Khi một tên lính Mã tà định bước về phía chiếc túi xách tay bằng vải của cô đặt ở góc phòng, Kim Lý bất ngờ bước lên, khéo léo dùng thân mình che khuất tầm nhìn của gã, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt gã cảnh sát trưởng trưởng tộc. Cô biết, trong cái xã hội thực dân thối nát này, tiền bạc và những mối quan hệ cấp cao luôn là thứ vũ khí tối thượng của giới thương nhân. Cô cần phải dùng đến cái danh nghĩa Nghiệp đoàn của Trần Thế Kiệt một lần nữa để đánh một canh bạc tâm lý cuối cùng.
"Thầy Chánh, xin dừng tay một chút," Kim Lý nói bằng một giọng nói trầm thấp, đầy bí ẩn, hoàn toàn rũ bỏ vẻ ngơ ngác ban nãy. Cô tiến lại gần gã cảnh sát trưởng, khoảng cách gần đến mức gã có thể ngửi thấy mùi hương mặc nưa thanh khiết trên người cô. Cô hạ thấp giọng xuống mức tối đa: "Tôi biết các ông chỉ làm theo lệnh trên. Nhưng tôi cũng xin thưa thật, chuyến hàng lụa này của tôi là do chính Cậu Hai Kiệt của Nghiệp đoàn bến tàu Sài Gòn đứng ra bảo chứng. Giấy thông hành của tôi không phải mua bằng vài cắc bạc, mà là do quan Thống đốc Thượng thẩm ký riêng để Nghiệp đoàn vận chuyển hàng hóa cho các phòng thương mại Pháp dưới này."
Gã cảnh sát trưởng nghe đến cái tên "Cậu Hai Kiệt" và "Nghiệp đoàn bến tàu" thì nét mặt hơi khựng lại. Danh tiếng độc đoán, tàn nhẫn của Trần Thế Kiệt ở Sài Gòn không ai trong giới cảnh binh không biết. Đụng vào người của Nghiệp đoàn bến tàu đồng nghĩa với việc tự rước lấy tai họa vào thân, bởi mạng lưới tay chân của anh trải dài khắp các bến cảng, chỉ cần anh muốn, một viên cảnh sát nhỏ nhoi ở miệt tỉnh lẻ có thể biến mất trên sông một cách không dấu vết.
Nhìn thấy sự dao động trong mắt đối phương, Kim Lý nhanh tay thọc vào thắt lưng, rút ra hai xấp tiền giấy Đông Dương dày cộp – toàn bộ số tiền đặt cọc mà Thẩm Lão Gia vừa thanh toán cho cô chiều nay. Cô khéo léo dúi hai xấp tiền vào chiếc bao da súng lục của gã cảnh sát, động tác nhanh gọn và kín kẽ như một thương nhân lão luyện:
"Đây là chút tiền trà nước tôi xin biếu thầy Chánh và anh em ăn đêm cực khổ. Số hàng lụa của tôi đã được giao hết cho chành Vĩnh Xương từ chiều, hoàn toàn chỉ có lụa là và vải vóc phục vụ cho các tiệm may lớn. Thầy Chánh là người thông minh, chắc chắn biết rõ đâu là việc nên làm để giữ hòa khí cho đôi bên. Nếu Cậu Hai Kiệt biết anh em dưới này làm khó dễ người của Nghiệp đoàn, e là chuyến tàu chở hàng từ Sài Gòn xuống Cần Thơ tháng tới của các tiệm buôn thuộc người nhà thầy sẽ gặp chút trục trặc trên sông đấy ạ."
Hai xấp tiền giấy dày cộp nằm gọn trong bao súng làm chiếc thắt lưng của gã cảnh sát trưởng trĩu xuống. Số tiền đó quá lớn, lớn đến mức đủ để gã mua một khoảnh đất nhỏ ở vùng ven Tây Đô. Lời đe dọa ngầm về tuyến đường vận tải độc quyền của Nghiệp đoàn bến tàu đánh trúng vào tử lộ kinh tế của gã. Gã cảnh sát trưởng nhìn chằm chằm vào Kim Lý, trong lòng không khỏi kinh ngạc trước sự gan dạ và độ chịu chi của cô gái trẻ này. Gã hiểu rõ, nếu gã cố tình bắt cô về, gã chẳng xơ múi được gì từ tụi Tây thượng cấp, ngược lại còn chuốc oán với cả Nghiệp đoàn bến tàu và chành Vĩnh Xương của Thẩm Lão Gia – những thế lực đang nuôi sống nửa cái bến sông Cần Thơ này.
Gã hắng giọng một tiếng lớn, nét mặt hầm hằm bỗng chốc giãn ra, gã quay sang quát hai tên lính Mã tà đang lục lọi: "Thôi! Tụi bây dừng tay lại hết cho tao! Phòng ốc của tiểu thư họ Huỳnh sạch sẽ thế này thì có cái gì mà tài liệu phản động. Thằng thông ngôn trên Sài Gòn chắc lại bú rượu say rồi báo tin vịt, làm anh em mình chạy bở hơi tai."
Hai tên lính nghe lệnh liền dừng tay, ngơ ngác bước ra ngoài hành lang. Gã cảnh sát trưởng quay lại nhìn Kim Lý, khẽ nhếch mép cười một nụ cười đầy cáo già, tay vỗ vỗ vào bao súng lục đã căng phồng: "Cô Ba quả là người biết điều, thảo nào Cậu Hai Kiệt lại tin tưởng giao cho chạy đường thủy lộ đường dài. Đêm nay coi như chưa có chuyện gì xảy ra, cô cứ an tâm nghỉ ngơi để mai đi thăm dò mối tơ. Có ai làm phiền ở miệt Cần Thơ này, cứ nói một tiếng với Chánh bốt Ninh Kiều này."
"Đa tạ sự bao dung của thầy Chánh," Kim Lý mỉm cười nhẹ nhàng, tiễn gã ra cửa.
Cánh cửa gỗ vừa khép lại, then cài vừa sập xuống, toàn bộ sức lực của Kim Lý như bị rút cạn. Cô quỵ sụp xuống nền gạch bông lạnh ngắt, hai tay ôm lấy mặt, hơi thở dốc dập dồn. Toàn bộ số tiền gom góp được từ chuyến hàng đầu tiên đã bay theo gió, nhưng cô biết mình vừa mua được mạng sống của cả đoàn ghe. Sự kinh hoàng của thực tại thuộc địa năm 1932 một lần nữa giáng một đòn mạnh mẽ vào tư duy hiện đại của cô. Ở đây, cô không thể hành động theo lý thuyết, mà phải dùng đến máu, tiền và sự tàn nhẫn của quyền lực để sinh tồn.
"Cô Ba… cô có sao không cô Ba?" Con Mận nhào tới, ôm lấy vai Kim Lý khóc thút thít.
"Tôi không sao, dọn dẹp lại phòng ốc đi em," Kim Lý gạt nước mắt, giọng cô lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ. Cô đứng dậy, lấy chiếc bùa bình an gấm đỏ trong thắt lưng ra nắm chặt trong lòng bàn tay. Giữa cái đêm Tây Đô đầy biến động này, cô nhận ra mình đã không còn đường lui nữa. Để sống sót và đưa Huỳnh gia trở lại thời hoàng kim, cô buộc phải dấn thân sâu hơn vào canh bạc ngầm của Trần Thế Kiệt, dù cái giá phải trả có là bất cứ điều gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)