Càng đi sâu xuống miệt dưới, dòng sông Tiền càng phình to ra mênh mông như biển, sóng vỗ ì ầm vào mạn ba chiếc ghe lườn không ngơi nghỉ. Trải qua một ngày một đêm di chuyển liên tục, vượt qua thêm hai trạm gác phụ bằng cách áp dụng chiêu thức cũ, đoàn ghe của Huỳnh gia cuối cùng cũng rẽ vào ngã ba sông Hậu, hướng thẳng về phía trung tâm đất Tây Đô – Cần Thơ. Vùng đất này được mệnh danh là thủ phủ của miền Tây Nam Kỳ, nơi tập trung những chành gạo, chành tơ lụa lớn nhất lục tỉnh, giao thương sầm uất không thua kém gì mạn Chợ Lớn ở Sài Gòn.
Kim Lý đứng bên cửa mui ghe, hai mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Những ngày lênh đênh trên sông nước hoang dã, chứng kiến cảnh muỗi rừng bay như trấu vãi mỗi khi hoàng hôn buông xuống và những tiếng chim kêu vượn hú lạc lõng giữa đêm thâu đã mài mòn đi chút tự tin ít ỏi còn sót lại của một người thành thị thời hiện đại. Cô nhận ra cái giá của việc dấn thân vào thời đại này quá đắt. Chỉ một sơ sẩy nhỏ của anh Ba Đò khi lèo lái qua các dòng nước xoáy, hay một cái nhướng mày nghi ngờ của đám lính Mã tà cũng đủ để cô bỏ mạng nơi đất khách quê người mà chẳng ai hay biết. Chiếc bùa bình an của Trần Thế Kiệt giắt trong túi áo giờ đây trở thành thứ duy nhất mang lại cho cô cảm giác bấu víu về mặt tinh thần.
Ba chiếc ghe lớn từ từ áp sát vào bến riêng của chành Vĩnh Xương. Anh Ba Đò nhanh nhẹn nhảy lên bờ, cột chặt dây neo vào cọc gỗ sao lớn rồi quay lại đỡ Kim Lý bước lên. Vừa đặt chân xuống nền đất bến tàu, đầu óc Kim Lý bỗng chao đảo một nhịp, cảm giác "say đất" sau hai ngày đêm lênh đênh trên sóng nước khiến cô suýt ngã. Con Mận vội vàng đỡ lấy cô, lo lắng:
"Cô Ba, cô ráng gượng chút xíu. Để tôi dìu cô vào trong mát nghỉ ngơi."
"Tôi không sao, chỉ hơi váng đầu chút thôi," Kim Lý xua tay, cố lấy lại sự tỉnh táo vốn có. Cô chỉnh lại vạt áo bà ba, ngẩng đầu bước vào phía trong văn phòng chành hàng.
Phía sau chiếc bàn tính bằng gỗ mun lớn, Thẩm Lão Gia – một người đàn ông ngoài ngũ tuần, mập mạp, mặc bộ đồ xá xị bằng lụa mỏng, mắt đeo kính cận gọng tròn – đang lạch cạch gẩy những hạt bàn tính bằng gỗ. Thấy có người bước vào, ông ta ngước mắt lên, ánh nhìn sắc sảo của một thương nhân lão luyện quét qua người Kim Lý một lượt. Khi nhìn thấy chiếc phù hiệu bằng đồng có khắc hình mỏ neo của Nghiệp đoàn bến Kênh Tẻ trên tay anh Ba Đò, thái độ của ông ta lập tức thay đổi, vội vàng đứng dậy, chắp tay chào theo kiểu người Hoa:
"Chào cô Ba Huỳnh gia, hân hạnh, hân hạnh! Cậu Hai Kiệt đã gửi thư mật xuống từ ba ngày trước, không ngờ cô Ba lại giao hàng nhanh đến như vậy. Thật là tuổi trẻ tài cao!"
"Thẩm Lão Gia quá khen rồi. Đường sá thủy lộ dạo này nhiều giông bão và trạm gác quá, chúng tôi đến được đây đúng hẹn cũng là nhờ hồng phúc của Nghiệp đoàn và sự phù hộ của tổ tiên," Kim Lý đáp lễ, giọng điệu có phần khiêm nhường nhưng không mất đi sự trang trọng. Cô chủ động ngồi xuống chiếc ghế trường kỷ bên cạnh, thẳng thắn đi vào vấn đề: "Số lụa Lãnh Mỹ A loại một gồm năm mươi súc đã được chất sẵn trên boong. Còn mớ 'độc phẩm' ở khoang giữa... đều an toàn tuyệt đối, không thiếu một hòm, không thấm một giọt nước mưa."
Thẩm Lão Gia nghe đến hai chữ "độc phẩm" thì đôi mắt híp lại, gật đầu lia lịa, khẽ ra hiệu cho tên gia nhân thân tín đứng bên cạnh: "Tốt lắm! A Phúc, mau gọi người của chành ra bốc dỡ hàng hóa. Nhớ bảo tụi nó chuyển mấy hòm 'tơ thô' ở khoang giữa vào mật kho phía sau trước, làm cho kín kẽ, không được để đám phu ngoài bến tò mò."
"Dạ, lão gia," tên gia nhân cúi đầu rồi lật đật chạy ra ngoài.
Lúc này, Thẩm Lão Gia mới tự tay rót một chén trà Ô Long nóng hổi đẩy về phía Kim Lý, hạ thấp giọng xuống nói: "Thú thật với cô Ba, miệt dưới dạo này dịch sốt rét hoành hành dữ dội lắm, người dân nghèo không có thuốc ký ninh uống thì chỉ có nước nằm chờ chết. Còn mớ sách chữ Quốc ngữ của cô đem xuống, các thầy giáo trường tư thục ở các làng xã đang mong đợi từng ngày để dạy cho đám trẻ nhỏ. Việc làm này của Cậu Hai Kiệt và cô Ba... thực sự là cứu mạng và khai sáng cho hàng ngàn con người dưới này."
Kim Lý nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa giúp cô giảm bớt sự mệt mỏi. Lời nói của Thẩm Lão Gia càng minh chứng cho logic suy đoán trước đó của cô là hoàn toàn chính xác. Trần Thế Kiệt không làm chuyện bao đồng yêu nước một cách mù quáng, anh đang đi một nước cờ cực kỳ khôn ngoan. Bằng việc cứu giúp người dân khỏi bệnh dịch và đem con chữ đến cho tầng lớp nghèo khổ ở miệt lục tỉnh, anh sẽ nhận lại được lòng trung thành tuyệt đối của họ. Sau này, khi Nghiệp đoàn bến tàu mở rộng chành hàng, hệ thống thu mua hay các tuyến đường vận tải xuống miền Tây, anh sẽ có sẵn một mạng lưới nhân sự trung thành, hiểu biết và sẵn sàng bảo vệ anh trước mọi sự chèn ép của chính quyền thực dân hay các thế lực cạnh tranh khác. Đây là đỉnh cao của tư duy quản trị nhân sự và chiếm lĩnh thị trường mà cô từng được học ở thời hiện đại.
"Tôi chỉ làm tròn trách nhiệm của một đối tác vận chuyển mà Cậu Hai Kiệt giao phó thôi, Thẩm Lão Gia," Kim Lý bình thản đáp, cô không muốn tỏ ra quá hiểu biết về kế hoạch ngầm của Trần Thế Kiệt trước mặt người ngoài. "Bây giờ, chúng ta nên kiểm đếm số lượng lụa Lãnh Mỹ A và hoàn tất thủ tục ký nhận hóa đơn chi phí để tôi còn kịp cho anh em phu thuyền nghỉ ngơi."
"Phải, phải, cô Ba nói chí lý," Thẩm Lão Gia cười xòa, mở cuốn sổ cái ra chuẩn bị ghi chép.
Công việc bốc dỡ hàng diễn ra trong vòng hơn hai tiếng đồng hồ dưới sự giám sát chặt chẽ của anh Ba Đò và gia nhân chành Vĩnh Xương. Để đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào, Kim Lý cũng tự mình bước ra ngoài hiên đứng nhìn. Từng hòm gỗ sồi chứa sách chữ Quốc ngữ và thuốc ký ninh được ngụy trang khéo léo dưới lớp lụa đen được khiêng vào bên trong mật kho một cách êm thấm, không thu hút bất kỳ sự chú ý nào của đám lính tuần tra đi ngang qua bến chợ Ninh Kiều. Khi súc lụa cuối cùng được chuyển lên bờ, Kim Lý cảm thấy một tảng đá lớn đè nặng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng được nhấc bỏ. Ván bài mạo hiểm đầu tiên của cô trên đất Nam Kỳ coi như đã thắng lợi được một nửa.
Sau khi nhận đủ số tiền thanh toán đợt một bằng bạc Đông Dương cùng giấy xác nhận giao hàng từ Thẩm Lão Gia, Kim Lý đưa cho anh Ba Đò một số tiền lớn để dẫn anh em phu thuyền đi ăn một bữa cơm thịt thịnh soạn tại nhà hàng ven sông và thuê phòng trọ nghỉ ngơi qua đêm. Cô biết rõ, muốn người ta bán mạng cho mình trên những cung đường sinh tử, việc đối đãi hào phóng và công bằng là điều tiên quyết.
Tối hôm đó, Kim Lý và con Mận nghỉ lại trong một căn phòng nhỏ nằm ở tầng hai của một khách sạn kiểu Pháp cổ kính nhìn ra bến sông Hậu. Không gian phòng tương đối tiện nghi với chiếc giường nệm êm ái và ánh đèn măng-xông sáng sủa, khác hẳn với sự chật chội, tù túng dưới mui ghe hai ngày qua.
Kim Lý đứng bên cửa sổ, nhìn những chiếc ghe hàng thắp đèn dầu trôi lững lờ trên mặt sông đêm đen thẫm. Tiếng sóng vỗ vào bờ đá Ninh Kiều nghe rì rào như một khúc nhạc buồn của vùng đất viễn xứ. Cô lấy chiếc bùa bình an trong túi ra, lật qua lật lại dưới ánh đèn. Chuyến đi này tuy thành công trót lọt, nhưng nỗi sợ hãi từ họng súng của tên lính Pháp ban sáng vẫn còn ám ảnh cô. Nó nhắc nhở cô rằng, thế giới này không có luật pháp bảo vệ quyền công dân như thời hiện đại, mạng người ở đây rẻ rúng vô cùng nếu không có quyền lực và tiền bạc chống lưng. Muốn bảo vệ tía, bảo vệ xưởng dệt họ Huỳnh và chính bản thân mình, cô buộc phải trở nên mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn và phải gắn chặt lợi ích của mình với Nghiệp đoàn bến tàu của Trần Thế Kiệt.
"Cô Ba, nước tắm ấm sẵn rồi, cô vào tắm cho đỡ mỏi mệt," con Mận vừa bưng chậu nước vào phòng vừa nói.
"Được rồi, em cũng tranh thủ nghỉ ngơi đi, mai chúng ta còn phải đi thăm dò vài nguồn cung cấp tơ sống ở miệt Bình Thủy nữa," Kim Lý quay lại bảo con Mận.
Cô vừa dứt lời thì bỗng nhiên, từ phía hành lang bên ngoài khách sạn vang lên tiếng bước chân dồn dập, cùng với đó là tiếng gõ cửa rầm rầm rầm đầy thô bạo. Tiếng một người đàn ông lạ mặt nói tiếng Pháp xen lẫn tiếng Việt vang lên lạnh lùng:
"Cảnh sát Thống đốc kiểm tra lưu trú đột xuất! Tất cả những người bên trong mở cửa ra ngay lập tức!"
Tim Kim Lý chợt thắt lại một cái kịch. Chẳng lẽ tên sĩ quan Pháp tuần sông ban sáng đã nhận ra điều gì bất thường và đánh điện xuống cho cảnh sát Cần Thơ truy bắt cô? Bản năng sinh tồn trỗi dậy, cô vội vàng giấu chiếc bùa bình an cùng túi tiền bạc Đông Dương vào thắt lưng, ra hiệu cho con Mận im lặng rồi chậm rãi tiến về phía cánh cửa gỗ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
