“Xuống xe làm gì?” Mai Dịch Hiên nhìn kính chiếu hậu. “Em muốn đi với anh ta?”
“Tôi không muốn đi với anh ta, nhưng tôi cũng không thể đi theo anh được.”
“Tôi đây không phải đang giúp em sao?”
Hứa Lưu Âm kéo tay cầm cửa xe, cửa lại không chút sứt mẻ.
“Đây đều là khóa tự động, đừng uổng phí sức lực.”
“Anh đưa tôi đi gặp khách hàng đi, tôi thực sự có việc gấp.”
Xe Mục Kính Sâm bám rất sát phía sau, đây lại là khu đông đúc, Mai Dịch Hiên không thể nào cắt đuôi anh được.
Mục Kính Sâm nắm chặt tay lái, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm về phía trước. Anh nhớ kỹ biển số xe, gọi một cú điện thoại cho huấn luyện viên ở sân huấn luyện, bảo anh ta mau đi tra đây là xe của ai.
Lời nói có lý là thế, nhưng Hứa Lưu Âm cũng không dễ dàng chui vào trong cái thòng lọng của anh ta.
“Tôi lại không muốn ra khỏi ổ sói, lại vào phải hang hổ.”
Mai Dịch Hiên bật cười, tay chỉ chỉ vào mình, “Em nghĩ tôi là hang hổ?”
“Tôi không quen biết anh.”
“Ừm, nói như vậy…” Người đàn ông đánh tay lái. “Có phải em cảm thấy tôi rất phiền?”
Hứa Lưu Âm không trả lời, nhưng thái độ đã bày ra ngoài.
Người đàn ông tiếp tục lái xe, mãi đến khi xe chạy tới trước một căn đại viện. Nhìn thấy xe Mai Dịch Hiên, bảo vệ nâng thanh chắn cho anh ta.
Hứa Lưu Âm qua kính chiếu hậu nhìn thấy xe Mục Kính Sâm bị chặn lại ở ngoài. Mục Kính Sâm hạ cửa sổ xe xuống, “Tôi vào tìm người.”
“Xin lỗi, trừ phi có người tự ra dẫn anh vào, còn không phía chúng tôi vẫn không được cho người ngoài vào.”
“Đây là quy củ gì vậy?” Ánh mắt Mục Kính Sâm nhìn chằm chằm về phía trước. “Anh thật sự muốn cản tôi?”
“Quý anh này, đây là quy củ chỗ chúng tôi.”
Tay Mục Kính Sâm để trên tay lái, nhìn nhìn cánh cổng chót vót đàng trước, anh cũng không tiện xông thẳng vào, “Chỗ này có mấy cổng ra vào?”
“Chỉ có một cái này.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



