Không khí, thật là một lần nữa bế tắc cực điểm.
Người ngồi bên Tưởng Viễn Chu rõ ràng có thể cảm giác được có tảng băng từ trời rơi xuống, còn nện xuống người rất đau.
Người lên tiếng hỏi kia ngậm chặt miệng, mất tự nhiên, cười khẽ hai tiếng.
Hứa Tình Thâm thấy bọn họ người nào cũng không ăn, một bàn đồ ăn với rượu như vậy, e là lại phải mấy chục ngàn nhỉ? Thật là xa xỉ.
Cô vươn tay, một tay xoay bàn tròn, tay kia cầm lấy đũa. Bào ngư to, tươi rói tới cạnh tay cô, Hứa Tình Thâm gắp một con bỏ vào chén, người một bàn đều đang chăm chú nhìn cô ăn.
Hứa Tình Thâm nhai nuốt một miếng, “Sao các anh không ăn thế?”
Còn ai nuốt xuống được chứ?
“Tôi cũng thiếu chút nữa thì quên, chị Tưởng là bác sĩ ngoại khoa, cho nên tố chất tâm lý cũng vững hơn nhiều.”
Hứa Tình Thâm nhìn đối phương, cười cười, không tiếp lời.
Tưởng Viễn Chu nghiêng người, thay cô múc chén canh, “Nuốt xong rồi ăn đi, ăn nhiều một chút.”
“Cả một bàn, cũng không thể chỉ mình tôi động đũa chứ.”
“Không sao.” Khóe môi Tưởng Viễn Chu hơi dãn ra. “Em làm bọn họ buồn nôn, bọn họ đương nhiên ăn không vô.”
“Ai dám xuyên giày cho tôi?” Ngữ điệu Tưởng Viễn Chu khẽ nhếch. “Người xuyên giày cho tôi đều bị tôi kéo xuống nước.”
Một câu đó cũng đâm thủng chút mặt mũi cuối cùng.
Một người đàn ông trung niên trong đó đứng dậy trước tiên, “Nếu như vậy thì cũng không cần tiếp tục nữa. Thái độ của anh Tưởng cương quyết, không hổ là nhân vật có tiếng ở Đông Thành, tôi rất bội phục anh.”
“Đừng chứ…” Người em họ vội vàng đứng dậy. “Có chuyện gì từ từ, từ từ.”
Nếu không phải đã xảy ra chuyện, đối phương cũng không cần phỉa nhân nhượng Tưởng Viễn Chu, có điều anh một chút mặt mũi cũng không cho, bữa cơm này cũng không cần dùng nữa.
Trên bàn là vang trắng thượng hạng nhất mới vừa khui, còn chưa uống mấy ngụm, một người chuẩn bị bỏ đi, mấy người khác cũng ngồi không yên.
Bọn họ ra mặt, hoặc nhiều hoặc ít được Nguyễn Trung Trách gợi ý bóng gió. Ai cũng không muốn sự tình bị làm lớn, ai cũng tưởng chuyện Phó Kinh Sênh sẽ kết thúc như vậy, mỗi người có thể giữ vững vị trí hiện tại đang có, vậy thật tốt làm sao?
Em họ Tưởng Viễn Chu định đuổi theo ra, Tưởng Viễn Chu nhìn anh ta, “Nhớ thanh toán tiền nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
