Ý trong lời này cũng đã quá rõ ràng, Hứa Lưu Âm có chút chân tay luống cuống, xấu hổ không thôi.
Hứa Tình Thâm cười khẽ: “Con trai bác ưu tú như vậy, có phải mắt nhìn cũng quá cao không, cho nên vẫn chưa nói xong được đâu ạ?”
“Nói tới cũng thật là làm bác đau đầu. Cũng không nói là mắt nhìn cao, nó cứ tin nhất kiến chung tình gì đó, trên đời mình có thể có mấy đôi nhất kiến chung tình rồi thành? Ở chung rồi mới biết được hợp hay không hợp, có đúng không?”
Hứa Tình Thâm đáp: “Dạ.”
Hứa Lưu Âm đứng bên cạnh cô, Hứa Tình Thâm vỗ vỗ đầu vai cô,.
“Cổ họng tôi sao lại khó chịu vầy, vừa đau vừa ngứa…”
Bà Mai quay đầu lại nhìn ông ấy.
“Lúc tới không phải không có gì sao?”
“Đó là vừa nãy, bây giờ mới có phản ứng.”
Bà Mai vội quay lại trước giường bệnh, đây tốt xấu cũng là ung thư da mà, sao có thể không khiến người ta nhọc lòng được?
“Vừa lúc bác sĩ Hứa cũng ở đây, để cô ấy xem đi?”
“Hứa nha đầu không xem được phương diện này, con bé không hiểu.”
Tưởng Viễn Chu đứng bên cạnh nói: “Cô ấy mà còn không hiểu, nếu không có cô ấy, đến bây giờ bác còn coi thứ trên cổ mình là nốt ruồi đấy.”
Lão Mai không nói năng gì. Hứa Tình Thâm đẩy Tưởng Viễn Chu.
Anh cũng nghe ra Lão Mai cố ý mà còn muốn vạch trần ông ấy, không phảiđạo.
Sắc mặt bà Mai nôn nóng mà nhìn cổ Lão Mai.
“Không sao đó chứ? Muốn gọi bác sĩ không?”
“Ba!” Người thanh niên đứng bên cạnh cũng không khỏi tiến lên. “Sau này ba kiêng rượu với thuốc lá đi.”
“Mẹ thấy ba con bị cái bệnh này, có liên quan rất nhiều tới con, đều là bị con chọc giận ra.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



