Mục Thành Quân không hề chớp mắt mà nhìn cô chăm chú, ánh mắt thẳng tắp. Tô Thần bỗng nhiên cảm thấy hai chân nhũn ra, như giẫm lên bông, không thể nhúc nhích, chỉ cần thoáng động đậy đặt chân bước là có khả năng té liền.
Người đàn ông chống người ngồi dậy, tóc hơi tán loạn, cả người tỏ ra trạng thái lười biếng. Tầm mắt hắn rơi xuống trên tay Tô Thần. Tô Thần gắng gượng dâng lên nụ cười, nhưng cười lại còn khó coi hơn khóc.
“Tôi… Tôi…”
“Cô làm sao?” Giọng Mục Thành Quân hờ hững, không nghe ra chút tức giận nào.
Tô Thần rũ mi mắt, nhìn thấy chứng minh nhân dân của Mục Thành Quân, cô móc ra.
Mục Thành Quân một tay chống bên người, đầu hơi hơi nghiêng qua bên.
“Cô là sợ vừa bị lừa sắc, đồng thời còn bị lừa tiền?”
Tô Thần đương nhiên chưa từng có ý nghĩ như vậy.
“Như thế vẫn chưa đến mức, chung quy nhà ở cũng là anh mua, tôi chỉ là… Tôi chỉ là xác định lại.”
Người đàn ông vươn tay ra, Tô Thần đã xác định trong ví tiền hắn không có thẻ phòng gì, cô trả ví tiền lại vào lòng bàn tay hắn. Mục Thành Quân vẫn không thu tay lại, tầm mắt hắn sáng quắc mà nhìn chằm chằm Tô Thần.
“Sao vậy?” Tô Thần không được tự nhiên, hỏi.
Chẳng lẽ hắn phát giác ra điều gì?
“Về thân phận của tôi, vẫn còn nghi hoặc phải không?”
Tô Thần lấy lại phản ứng, vội đưa chứng minh nhân dân lại cho hắn. Mục Thành Quân cầm lấy, đút chứng minh nhân dân vào trong ví da.
“Cô thật sự chỉ là để xem thông tin trên chứng minh nhân dân của tôi?”
“Nếu… Nếu không phải thì sao?” Tô Thần buồn cười, khẽ động đậy khóe miệng. “Chẳng lẽ tôi có thể tìm giấy đăng ký kết hôn của anh?”
Mục Thành Quân ngẩng mắt lên nhìn cô chằm chằm: “Lá gan của cô, trái lại rất lớn, dám lấy đồ trong túi của tôi.”
“Tôi lại chẳng phải trộm, tôi chỉ nhìn coi.” Tô Thần cũng bội phục sự bình tĩnh của mình, tuy giả vờ, nhưng tốt xấu không bị lộ bẫy.
Ngón tay thon dài của Mục Thành Quân duỗi tới một tấm thẻ ngân hàng trong đó, rút nó ra.
“Chỗ này, có một số tiền tôi cho cô.”
“Cho tôi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


