“Âm Âm, em nói anh nên tin em hay là không thể tin em?”
“Tôi không phải là gì của anh, không cần tỏ lòng trung thành với anh nhỉ?” Thấy anh không duỗi tay ra, Hứa Lưu Âm khom lưng để chìa khóa xe xuống trước chỗ ngồi của Mục Kính Sâm.
Giọng của Mục Kính Sâm cuối cùng vẫn không nói ra. Hứa Lưu Âm không dám về phòng, cô sợ Mục Kính Sâm thấy cô ở đây sẽ còn muốn dây dưa, đến lúc đó Mục Thành Quân sẽ không có cơ hội thoát thân.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, Hứa Lưu Âm liền lơ mơ, việc này khiến cho cô với Mục Thành Quân như thể thực sự có mối quan hệ không muốn ai bắt gặp.
Cô nhấc chân đi ra ngoài, Mục Kính Sâm cầm chìa khóa xe theo sau cô.
Ra ngoài khách sạn rồi, Hứa Lưu Âm dừng chân, tay chỉ về phía cách đó không xa, “Xe anh ở chỗ kia.”
Mục Kính Sâm bước xuống một bước, quay người lại, tay nghịch chìa khóa của mình, “Em nói chuyện bạn trai là thật?”
Hứa Lưu Âm liếc anh một cái, “Thế nào, không được hả?”
“Hay gọi cho hắn, chúng ta cùng ăn bữa cơm?”
Hứa Lưu Âm bật cười, “Có phải anh phát sốt rồi không, đầu óc cháy hỏng rồi?”
“Anh là chồng cũ của em, anh dặn dò hắn một ít sự tình, anh là vì tốt cho em.”
“Dặn dò, quên đi.” Hứa Lưu Âm không quan tâm, nói. “Anh chúc phúc chúng tôi đi.”
Hai chữ này, không thể nghi ngờ, đã chọc đau vào nơi yếu ớt nhất trong lòng Mục Kính Sâm.
“Chúc phúc? Gặp quỷ đi.”
“Rốt cuộc có kẻ đó không?”
“Mục Kính Sâm, trước kia tôi cũng không phát hiện ra anh lại như vậy đó! Người đó, dù hiện tại không có thì sau này cũng sẽ có. Tôi còn trẻ như vậy, không, phải nói tôi và anh đều còn rất trẻ, chúng ta đều phải có sau này đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


