Mục Thành Quân cũng hoàn toàn không ngờ tới, hai người nhìn nhau.
Mục Kính Sâm đập cửa, âm thanh vang dội rõ ràng, tràng này cao hơn tràng khác.
“Hứa Lưu Âm, mở cửa!”
Trong mắt Hứa Lưu Âm vẻ nôn nóng hiển hiện ra, đè thấp giọng, nói: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Người đàn ông nắm chặt chìa khóa xe trong tay. Hứa Lưu Âm chỉ ra cửa.
“Bây giờ anh ra ngoài ngay, mở cửa nhìn thấy anh ta thì cứ nói anh tới lấy xe giúp anh ta.”
“Lấy xe?” Mục Thành Quân đương nhiên biết cái lý do này hoang đường đến cực điểm. “Lấy chìa khóa xe thôi, có tới nỗi phải vào phòng không?”
“Hóa ra anh cũng cảm thấy lý do như vậy gượng ép hả?”
Mục Thành Quân bỏ chìa khóa vào túi quần. Hứa Lưu Âm vẫn đứng. Nơi này cũng không còn cửa ra nào, cách duy nhất chính là làm bộ không có ở trong phòng, chờ Mục Kính Sâm gọi mệt, tự nhiên đi thôi đúng không?
Hứa Lưu Âm không thốt một tiếng, ngay cả dịch chân cũng không dám động đậy, sợ mình sẽ gây ra tiếng vang.
“Hứa Lưu Âm, em mở cửa cho anh!”
Cửa truyền đến tiếng “thùng thùng”. Hứa Lưu Âm ngồi xuống mép giường. Mục Thành Quân nhấc chân, nhưng cũng đi rất cẩn thận, hắn ngồi xuống sô pha cách đó không xa.
Tầm mắt hắn chuyên chú nhìn Hứa Lưu Âm chăm chú. Cô bị hắn nhìn chằm chằm đến cả người không được tự nhiên, cô dời mi mắt. Tiếng đập cửa của Mục Kính Sâm như cây búa, từng cái nện vào lòng cô.
Đuôi mắt Hứa Lưu Âm thấy được người đàn ông phía đối diện, vừa nhấc đầu lên, lại thấy hắn vẫn đang nhìn mình chằm chằm.
Cô cảm thấy xấu hổ, có chút không ngồi nổi, nhưng lại không dám đi tới đi lui.
Mục Kính Sâm thấy cô không mở cửa nhưng lại chẳng có chút ý định bỏ đi, “Âm Âm, em mở cửa cho anh, chìa khóa xe anh còn ở chỗ em, anh chỉ tới lấy xe thôi.”
Người đàn ông soạn cái cớ như vậy, ít nhất phải lừa cô mở cửa trước mới được.
Hứa Lưu Âm khẽ cắn môi dưới. Lúc này, dù Mục Kính Sâm có nói thật, cô cũng không thể mở cửa đâu, trong phòng còn Mục Thành Quân ngồi, cô cho dù có một trăm cái miệng cũng đừng mơ nói rõ.
Mục Kính Sâm làm ầm ĩ như vậy, sớm hay muộn cũng là sẽ bị đuổi khỏi khách sạn, cô cứ chờ thôi.
“Âm Âm, có gì từ từ nói được không? Em không thể lái xe anh rồi không còn xe đúng không?”
Mục Thành Quân nghe, mắt liếc nhìn Hứa Lưu Âm, có ý cười. Hứa Lưu Âm chịu đựng, mày vẫn luôn nhíu chặt.
Rầm rầm rầm!!!
Người ở phòng đối diện chịu không nổi liền mở cửa ra, nói: “Chúng tôi còn con nhỏ nghỉ trong phòng, xin anh nhỏ nhỏ tiếng chút được không?”
“Tôi tới tìm người.”
“Anh gọi điện thoại cho cô ấy đi.”
Mục Kính Sâm xoay người nhìn về phía người nọ, “Chị gặp người phòng này chưa?”
Người phụ nữ đầu ba mươi bước ra ngoài, nói: “Gặp rồi, vừa rồi chúng tôi từ ngoài về thì thấy cô ấy mở cửa, cô ấy cũng không đi ra ngoài đâu, hẳn là còn ở trong phòng.”
Hứa Lưu Âm thật sự lờ mờ, những người này biết gì chứ, chẳng lẽ mỗi giây mỗi phút đều nhìn cô chằm chằm hay sao?
Cô không thể ra ngoài lúc bọn họ không thấy sao? Nhưng Mục Kính Sâm hoàn toàn nghe lọt tai những lời này, lại càng thêm nhận định cô chỉ đang ở trong phòng.
Anh lấy di động ra, tính gọi cho Hứa Lưu Âm.
Mục Thành Quân vội ra hiệu với Hứa Lưu Âm. Trong nháy mắt cô phản ứng lại được, nhanh chóng bò lên giường, cô với lấy di động trên tủ đầu giường, sau đó tắt máy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


