Trên khuôn mặt Tưởng Viễn Chu hiện lên vẻ giật mình.
“Ung thư da?”
Lão Mai ngồi, trong nháy mắt không còn tinh thần.
Người đàn ông vào phòng khám bệnh, sau một hồi thì đi ra, anh ngồi xuống cạnh Lão Mai.
“May là ổn, phát hiện chưa bị coi là quá muộn. Mau báo cho người nhà thôi.”
“Còn chữa được sao?”
Tưởng Viễn Chu để tờ kiểm tra vào tay Lão Mai lại.
“Không ngờ lá gan bác nhỏ như vậy đấy!”
“Tới tuổi bọn bác đây, sợ nhất còn không phải là có bệnh?”
“Yên tâm đi, đã nói là ổn. Cháu sẽ bảo bên bệnh viện mau chóng thu xếp, lập ra phương án trị liệu cho bác trước.”
Lão Mai muốn đứng dậy nhưng lại chẳng đứng dậy được tí nào.
Tưởng Viễn Chu liền đỡ ông ta. Người đàn ông nói lời thành khẩn: “Viễn Chu, thay bác nói tiếng cám ơn với chị Tưởng.”
“Được ạ.”
“Vừa rồi bác sĩ có nói với bác, nói nếu bác tới đây trễ mấy tháng, đến lúc đó dù có hóa trị cũng vô ích.”
Tưởng Viễn Chu mím môi nói: “Cho nên mới nói số bác lớn.”
Tưởng Viễn Chu rũ xuống mi mắt, nhấc chân đá trên mặt đất.
“Cháu không phải đang cứu hắn, càng không phải đang bảo vệ hắn. Chẳng qua cháu và nhà họ Mục đã nói trước, bọn cháu liên thủ hợp tác, nhà họ Mục cần tìm được hung thủ thật sự hại chết Mục Triều Dương. Với cháu mà nói, kỳ thật Phó Kinh Sênh chết hay sống không có gì khác nhau nhiều. Hắn nếu chết, cũng coi như là đền tội cho dì nhỏ cháu; nếu hắn sống, đã định cũng sẽ ngồi tù cả đời, thế cũng là chuộc tội; nhưng nhà họ Mục sẽ không bỏ qua.”
“Một khi đã như vậy, bác cũng không khuyên cháu nữa.”
Tưởng Viễn Chu một tay đút trong túi.
“Ừm, bớt miệng lưỡi chút đi, nghĩ lại chuyện tiếp theo bác sẽ được hóa trị.”
“Thật là cái hay không nói, nói cái dở.” Mai Lão lắc lắc đầu, nói. “Bác là có lòng tốt nhắc nhở cháu, cháu nói cháu có manh mối, lòng bác hiểu, đối phương cũng sốt ruột. Bác vẫn phải nói với cháu một câu, Đông Thành Hàn Lâm Danh Uyển, cháu biết ở đâu chứ?”
“Biết ạ.”
Lão Mai nhấc chân đi tiếp tới trước.
“Có vài người thích nói chuyện ở đó, cháu có thể cho người đi điều tra.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


