Trong lòng Tưởng Viễn Chu sinh ra bực dọc, thật muốn xông ra ngay lập tức. Thế nhưng hiện tại anh không thể cứ lao đến như vậy. Chẳng may lại thành ra cãi nhau với Hứa Tình Thâm thì sao?
Vậy thì anh đúng là tiền mất tật mang rồi.
Hứa Tình Thâm nhìn chằm chằm Phó Kinh Sênh một lát, không lập tức mở miệng ngay.
Ngón tay Tưởng Viễn Chu gõ trên bàn vài nhịp. Phó Kinh Sênh muốn nhấc chân lên nhưng cả người lại chẳng có chút sức lực nào. Nơi cổ họng hắn khẽ cuộn lên.
“Tình Thâm…”
“Phó Kinh Sênh, không phải anh thích đàn ông sao?”
Lồng ngực Phó Kinh Sênh phập phồng một chút, sau đó bỗng nhiên bật cười ra tiếng: “Tôi thích đàn ông là sao?”
“Ban đầu khi chúng ta đi cùng nhau, anh chính là như thế mà.”
Phó Kinh Sênh không biết Hứa Tình Thâm là ngốc thật hay là giả vờ: “Tôi gạt em. Cũng như tôi nói tôi là người tốt, em có tin không?”
Hứa Tình Thâm không quan tâm: “Để tôi gọi người đưa anh về phòng bệnh.”
“Tình Thâm, tôi biết giữa chúng ta đã không thể nào… Chỉ là tình cảm đó tôi không muốn chôn giấu trong lòng mãi.”
“Anh nói tôi biết rồi thì sao? Trong lòng anh sẽ cảm thấy dễ chịu hơn à?”
Khóe miệng Tưởng Viễn Chu cong lên. Hay lắm. Cho dù là trước kia Phó Kinh Sênh chưa sa lưới, hắn ta cũng không có cửa chn chân vào giữa anh và Hứa Tình Thâm. Còn bây giờ, hắn lại càng vọng tưởng thái quá rồi!
“Trong lòng tôi vẫn còn rất khó chịu. Chẳng qua là sau khi trải qua cơn sinh tử, tôi cảm thấy quý trọng khoảnh khắc hiện tại hơn, tôi không thể tiếp tục im lặng…”
Hứa Tình Thâm nhìn thẳng người đàn ông: “Yên tâm, anh sẽ không chết dễ dàng như vậy.”
Tưởng Viễn Chu nghe thế, mặc dù cách nhau một màn hình nhưng dường như anh cũng có thể cảm giác được sự bất lực và mờ mịt của Hứa Tình Thâm ngay lúc này. Anh cảm thyấ không khí xung quanh anh như bị rút cạn đi, mỗi một lần hít vào đều đau đớn đến thấu tim.
Việc anh muốn làm nhất ngay bây giờ chính là chạy đến ôm thật chặt Hứa Tình Thâm, hôn nhẹ Lâm Lâm, còn có…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
