Hứa Tình Thâm nhìn hai người, cuối cùng chỉ có thể nói: “Như vậy đi, tôi tiện đường đưa Âm Âm về, chúng ta có gì nói sau. Tạm biệt.”
Mục Kính Sâm nhìn chằm chằm Hứa Lưu Âm: “Âm Âm, tôi muốn nói chuyện với em.”
“Nói chuyện gì?” Hứa Lưu Âm nhìn anh. “Hiện giờ chuyện quan trọng nhất là phải vào gặp được anh tôi, tôi không muốn anh ấy bị người ta hại.”
“Cho dù là gấp gáp muốn cứu anh ta thì em cũng không cần tiết kiệm thời gian với tôi như vậy...”
Mục Kính Sâm trở nên tái mét, bỗng nhiên nhấc chân lên rời khỏi.
Hứa Tình Thâm nhìn chằm chằm bóng lưng người đàn ông, sau đó quay sang nhìn Hứa Lưu Âm bên cạnh: “Âm Âm, em không nên nói như vậy.”
“Chị, em chỉ nói sự thật, nếu như cha anh ta không phải vì anh em mà chết, so với ai khác em càng vui mừng hơn, lúc đó em và anh ta không cần phải mang trên lưng quá nhiều thù hận nữa. Ngoài ra còn có thể thay đổi được gì? Chẳng lẽ anh ta muốn em quay trở lại nhà họ Mục? Chẳng lẽ em có thể vui vẻ đồng ý? Ly nước đã đổ đi sao có thể hốt lại.”
Hứa Tình Thâm cũng hiểu rõ điểm này.
“Đi, chị đưa em về khách sạn.”
“Vâng.”
Bệnh viện Tinh Cảng.
Tưởng Viễn Chu ngồi trong phòng làm việc, nghiêng người về phía người đàn ông bên cạnh, hỏi: “Lão Bạch, chuyện này, cậu thấy thế nào?”
“Tưởng tiên sinh...”
Tưởng Viễn Chu nghe thấy tiếng trả lời có gì đó không thích hợp, ngẩng đầu nhìn lên mới phát hiện Lão Bạch không có ở đây. Lúc này anh ta hẳn là đang bận ôm ấp vợ ở trên giường.
“Có cần tôi gọi điên thoại bảo anh ấy trở về không?”
Tưởng Viễn Chu phất tay: “Không cần, kẻo cậu ta lại hận không thể xé xác tôi ra.”
Người đàn ông kia bật cười: “Anh ấy náo dám.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
