Người đàn ông đi vào phòng bệnh, bên trong chỉ có một mình Phó Kinh Sênh đang nằm trên giường.
Những người canh giữ bên ngoài liên tục nhìn vào trong, quan sát quá trình nhân viên y tế kia đi tới giường bệnh làm kiểm tra cho Phó Kinh Sênh.
“Các người muốn nhốt tôi ở đây đến bao giờ?”
“Cho dù anh có rời khỏi bệnh viện thì cũng phải trở về phòng giam. Anh cho là anh còn có thể được tự do?”
Phó Kinh Sênh cười nhạt, cũng không có hơi sức đâu mà đôi co với người này. Hắn nhắm mắt lại, không nói thêm gì nữa.
Người đàn ông kia đứng đưa lưng về phía cửa, hắn nhìn chằm chằm Phó Kinh Sênh một lát, sau đó ngoái đầu ra sau nhìn một chút.
Tuy rằng hắn khẩn trương nhưng bề ngoài vẫn cố tỏ ra bình thường, chậm rãi cầm lấy ốm tiêm chuẩn bị móc ra...
Đúng lúc này thì cửa phòng bệnh bỗng nhiên bị người nào đó đẩy mạnh ra. Ống tiêm còn chưa kịp móc ra thì hắn đã vội vàng dúi ngược trở vào trong.
Phó Kinh Sênh nghe thấy tiếng động liền mở mắt ra nhìn. Vị bác sĩ kia đi tới, thyấ gã đàn ông kia đang đứng bên giường bệnh, ông ta chỉ hời hợt hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”
“Tôi cảm thấy hơi lo nên ghé xem một chút.”
Bác sĩ nghe vậy, nhíu mày hỏi tiếp: “Chẳng lẽ cậu nghi ngờ khả năng của tôi?”
“Dạ không, không phải vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)