Người đàn ông bỗng nhiên dừng bước.
Đúng vậy, tuy rằng Thiệu Vân Cảnh khai báo như vậy nhưng hắn nói Phó Kinh Sênh là người lên kế hoạch, nhưng cũng không có nghĩa Phó Kinh Sênh thực sự là người thực hiện.
“Chuyện này, chúng ta nên lập tức về báo lại.”
“Đi thôi.”
Hai người vội vã rời đi. Lần trước người của nhà họ Tưởng và nhà họ Mục không hẹn mà chạm mặt nhau ở bệnh viện, cũng may là không gây ra động tĩnh gì lớn. Tuy rằng cả hai bên đều có thế lực và đều dồn chú ý vào nhất cử nhất động của Phó Kinh Sênh, thế nhưng ở trong phòng giam thì ngoại trừ cảnh sát và bác sĩ điều trị cho Phó Kinh Sênh thì không một ai biết Phó Kinh Sênh đã hồi phục.
Tại hôn lễ, Lão Bạch bị một đám người vây quanh liên tục ép anh uống rượu mừng.
“Bình thường muốn uống một ly với cậu thật không dễ dàng, ngày hôm nay khó khăn lắm mới có dịp đông đủ thế này, nào, uống cạn một lúc 3 ly mới thôi.”
Không ít bạn bè đã tản đi, chỉ còn lại những người có quan hệ thân thiết đặc biệt.
Hứa Lưu Âm được tài xế nhà họ Tưởng đưa về trước. Hứa Tình Thâm dựa vào trong lồng ngực rộng lớn của Tưởng Viễn Chu, mỉm cười nhìn về phía đôi vợ chồng mới.
“Trời đất, cái này gọi là anh hùng cứu mĩ nhân sao?”
Lão bạch mỉm cười vô cùng hạnh phúc: “Đương nhiên, ai cho cậu dám đụng vào vợ tôi.”
“Không ngờ anh vừa có hồng nhan liền quên hết bạn hữu rồi!”
“Được rồi, được rồi, uống rượu thôi mà, hôm nào một mình tôi chấp hết.” Lão Bạch vẫn ôm chặt vợ mình trong lòng.
Lúc này cũng đã không còn sớm nữa, mấy người này sao còn chưa biết điều mà về hết đi cơ chứ?
“Ai mà tin nổi lời của anh chứ, hôm nào là hôm nào? Trên lịch làm gì có ngày “hôm nào” cơ chứ?”
Lúc này, Tưởng Viễn Chu ngồi ở bên cạnh đang xem náo nhiệt, không kìm nổi mà chen vào góp vui chung: “Nè, mấy người chỉ biết uống thôi sao, có định chơi trò rình tân phòng không? Ngày trọng đại như vậy mà các người không biết chớp lấy cơ hội tốt hay sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)