Hứa Lưu Âm lùi ra sau đụng phải vách tường, nhìn cửa phòng đóng lại trước mắt mình.
Tầm mắt cô nhìn thẳng vào Mục Kính Sâm, “Anh muốn làm gì?”
“Anh nói rõ ràng với em, Nguyễn Noãn không phải vợ anh, anh không hề kết hôn với cô ta.”
“Hai người có kết hôn hay không, liên quan gì tới tôi?”
Hứa Lưu Âm nghe vào tai, cảm thấy có chút buồn cười.
“Anh không cần phải làm.” Cô không chút lưu tình mà trả lời. “Không có ai cần anh nhất định phải làm. Nửa năm trước, tôi đã nói với anh anh tôi là anh tôi, tôi vô tội, nhưng anh không nghe, anh cũng nghe không vào, bây giờ thì sao? Thật ra anh có thể tách chúng tôi ra, có điều tách ra được không? Phó Kinh Sênh chính là anh ruột tôi, tôi không cần anh chia tách. Mục Kính Sâm, tôi đã sớm thất vọng anh tột đỉnh.”
Cổ họng người đàn ông nuốt nuốt mấy cái, tầm mắt khóa chặt người phụ nữ trước mặt.
Hứa Lưu Âm đẩy anh ra, “Chuyện video là tôi làm, nếu không phải cô ta cứ cắn chặt tôi, tôi cũng sẽ không như vậy.”
“Anh không phải tới vì chuyện này.”
“Vậy anh vì chuyện gì?”
“Anh tưởng em bị bắt cóc…”
Hứa Lưu Âm nhìn anh chăm chú, sau đó gật gật đầu, “Bây giờ anh cũng thấy rồi, chúng ta đang đứng sờ sờ ở đây, anh có thể đi chưa?”
Cô xoay người rất muốn đi vào trong, Mục Kính Sâm giữ chặt cổ tay cô, “Căn nhà kia… Anh, anh chưa từng ở.”
“Đó là nhà mới của mấy người, có ở chưa, hẳn phải hỏi chính mấy người không phải sao?”
Hứa Lưu Âm nhìn về phía người đàn ông đàng trước, “Anh đi đi.”
Anh một lòng một dạ nghĩ có khi nào cô xảy ra chuyện rồi không, không ngờ sau khi gặp, cô vẫn là một lòng một dạ muốn đuổi anh đi.
Hứa Lưu Âm đi tới cửa, lần thứ hai kéo cửa ra, “Anh có đi hay không?”
“Nếu anh nói không thì sao?”
“Nếu anh không đi, tôi đây sẽ đi.” Lúc ngủ, Hứa Lưu Âm đã thay áo ngủ của khách sạn, lúc này một đôi chân trắng nõn sáng loáng, chỗ cổ áo hơi hơi mở rộng, một đôi xương quai xanh như ẩn như hiện. Cô nhấc chân đi ra ngoài, vừa lúc có người khách nam phòng bên cạnh đi ngang qua, ý vị thâm trường liếc nhìn cô một cái, cặp kia mắt cuối cùng lại không cách nào dịch đi. Sắc mặt Mục Kính Sâm khẽ thay đổi, anhb ước nhanh tới, túm chặt cánh tay Hứa Lưu Âm kéo cô về phòng.
“Em!!!” Anh tức giận đến sắc mặt xanh mét.
Hứa Lưu Âm rút cánh tay mình ra, “Sếp Mục, mời đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
