“Phải, đáng sợ nhất chính là không biết kẻ địch ở trong chỗ tối.”
Khóe miệng Hứa Lưu Âm giật giật: “Vốn dĩ em định gặp người chủ nhà kia, để cô ta có yêu cầu gì thì giáp mặt nói với em. Trong đầu em trong chớp mắt cũng có nghĩ qua có thể là người quen nào đó cố ý làm khó dễ, hóa ra đúng thật.”
“Có điều vẫn có một điểm tốt. Nguyễn Noãn không giống Lăng Thời Ngâm, cha cô ta giữ chức vị quan trọng, rất nhiều chuyện trắng trợn táo bạo, cô ta sẽ không dám làm.”
Hứa Lưu Âm khẽ gật đầu.
“Chị, chị đừng lo cho em, có gì không thích hợp, em nhất định sẽ nói cho chị.”
“Thế thì tốt.”
Lão Bạch và Tưởng Viễn Chu ngồi ở ngoài, Tưởng Viễn Chu thấy nhàm chán, nhìn qua người đàn ông bên cạnh, “Sắp sửa cử hành đám cưới rồi, tôi cũng nên cho cậu nghỉ.”
“Không sao ạ, Tưởng tiên sinh, tôi sẽ thu xếp thời gian.”
“Cậu xem, tôi chỉ nói thời gian vẫn kịp, cậu phải tin tưởng mình.”
Lão Bạch gật đầu: “Dạ dạ dạ.”
Không kịp cũng phải kịp đó, đây không phải vì hạnh phúc của mình sao?
Hứa Tình Thâm ngồi một lúc thì cùng nhóm Tưởng Viễn Chu đi về, Hứa Lưu Âm tiễn họ ra cửa. Cô quay lại vào phòng, trong phòng trống không.
Cô mở máy tính ra, đem tất cả bảo thảo thiết kế trước đó kẹp vào trong một tập hồ sơ.
Sáng sớm hôm sau, cô nhận được WeChat của đối phương, nói là muốn gặp mặt riêng.
Hứa Lưu Âm đồng ý, cũng gọi điện thoại cho Hứa Tình Thâm.
Gọi xe đi tới căn biệt thự kia, Nguyễn Noãn đã sớm chờ trên ban công, nhìn thấy một chiếc xe taxi dừng ở cổng, Hứa Lưu Âm cầm túi đi xuống.
Cô đứng ở cổng nhìn xung quanh, khóe miệng Nguyễn Noãn dâng lên nụ cười nhạt, xoay người quay vào phòng.
Hứa Lưu Âm ấn chuông cửa, một lát sau, một người đàn ông đi ra, mở cửa.
“Cô là nhà thiết kế lâm viên kia đúng không?”
“Phải, tôi và chủ nhà này đã hẹn gặp ở đây.”
“Vậy được, mời vào ạ.”
Hứa Lưu Âm đi vào hai bước thì dừng chân lại.
“Xin hỏi chủ nhà này đâu rồi?”
“Ở trên lầu, tôi đưa cô lên.”
“Không cần, tôi ở đây chờ vậy.”
Nguyễn Noãn đi xuống lầu, thấy Hứa Lưu Âm vẫn chưa vào nhà, hẳn là chuyện lần trước đã dọa cô. Thật đáng cười, phụ nữ nhát như chuột thế, Mục Kính Sâm thế mà cũng có thể coi trọng cô ta.
Cô ta từ trong nhà đi ra ngoài, vào sân. Hứa Lưu Âm nhìn thấy cô ta, ánh mắt lộ ra vẻ giật mình.
“Cô, sao cô ở đây?”
“Vì sao tôi không thể ở đây?” Nguyễn Noãn đắc ý cười nói. “Đây là nhà của tôi, là nhà mới của tôi, sao tôi không thể ở đây?”
Hứa Lưu Âm khó tin mà nhìn cô ta chằm chằm.
“Nhà này là của cô?”
“Phải.”
“Không, không có khả năng…”
Nguyễn Noãn cười, Hứa Lưu Âm càng như vậy, cô ta cười đến càng đắc ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


