Nguyễn Noãn rên lên một tiếng, nằm trên mặt đất không động đậy nổi.
Mục Kính Sâm lạnh lùng nhìn, thấy tầm mắt Phó Kinh Sênh đính trên mặt mình, nếu có thể, hắn nhất định sẽ đứng dậy. Mục Kính Sâm đứng lên, nói với người đàn ông: “Có phải lại định lập một kế hoạch lấy mạng tao phải không?”
Hứa Lưu Âm thấy thế, chắn tầm mắt Mục Kính Sâm lại.
“Còn chưa đủ sao?”
“Đương nhiên, còn lâu cũng chưa đủ.” Người đàn ông sắc mặt căng thẳng. “Ngày nào mà Phó Kinh Sênh chưa chết, ngày đó hắn đừng nghĩ có cuộc sống yên ổn.”
Nguyễn Noãn tay đè eo, đau đến mồ hôi lạnh ròng ròng rớt xuống. Cô ta chống bàn tay xuống cạnh người, ngồi dậy tới.
“Kính Sâm, chúng ta đi thôi.”
Mục Kính Sâm không trả lời, Nguyễn Noãn tiếp tục nói: “Anh cũng không thể giết hắn thật, Kính Sâm, vì loại người này mà đổi tính mạng không đáng. Dù bây giờ hắn tỉnh thì có thể làm gì chứ? Ai có thể cam đoan ngày mai hắn sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn?”
Hứa Lưu Âm nghe ra lời thuyết minh, vẻ mặt cô dâng lên vẻ đề phòng.
“Các người muốn làm gì?”
Ngoài phòng, có tiếng nói chuyện truyền tới lỗ tai họ, mắt Hứa Lưu Âm sáng ngời.
Cửa bị đẩy ra, Hứa Lưu Âm nhìn thấy Hứa Tình Thâm đứng ở ngoài, cô vội vàng gọi: “Chị.”
Hứa Tình Thâm nhấc chân vào, Tưởng Viễn Chu và Lão Bạch không muốn lẫn vào chuyện như vậy, ở lại bên ngoài, vả lại…
Tưởng Viễn Chu thật tình không muốn gặp Phó Kinh Sênh thêm, Phó Kinh Sênh sống hay chết đều là mạng của hắn.
Hứa Tình Thâm đánh giá bốn phía phòng bệnh, thấy Mục Thành Quân đang dựa vào tường, thấy có Nguyễn Noãn ngã liệt trên mặt đất, còn có một đôi oan gia giương cung bạt kiếm trước giường đây.
Cô tiến lên vài bước. Hứa Lưu Âm giơ cao cánh tay, Hứa Tình Thâm đi đến bên người cô, đè cánh tay cô xuống.
“Chị, bọn họ muốn hại chết anh em, may là chị đến rồi.”
Hứa Tình Thâm bình tĩnh tự nhiên, cười khẽ: “Âm Âm, chị hiểu tâm tình của em, em quá khẩn trương rồi.”
“Là thật sự!”
Hứa Tình Thâm vươn cánh tay, ôm người phụ nữ bên cạnh, tầm mắt cô sau đó ngẩng lên, nhìn về phía Mục Kính Sâm trước mặt.
Người đàn ông quét mắt nhìn Phó Kinh Sênh trên giường bệnh, Hứa Tình Thâm nói với Mục Kính Sâm: “Nếu Phó Kinh Sênh có thể tỉnh lại thì nhất định sẽ có ngày có thể mở miệng nói chuyện, sếp Mục sao không từ từ chứ?”
“Tôi không cần hắn nói chuyện, hắn một hơi cũng không nói được mới là tốt nhất.”
Hứa Tình Thâm hiểu tâm tình của anh.
“Nhưng con người ai cũng có số mạng của mình, chúng ta không thể thay đổi vận mệnh của người khác.”
“Lời này của chị Tưởng quá tuyệt đối rồi, chị ngẫm lại đi, dựa vào hai tay mình, Phó Kinh Sênh đã thay đổi vận mạng bao nhiêu người?”
Hứa Tình Thâm không bị anh hỏi cho im, cô đứng yên vững vàng trước giường bệnh.
“Nếu người ở ngoài biết sếp Mục đi vào mà có tâm tư này, dù có quan hệ, bọn họ cũng sẽ không cho vào. Sếp Mục, nghĩ ba lần nhé.”
Rất nhanh, cửa phòng bệnh lần thứ hai được đẩy ra, nhân viên y tế đi vào.
“Được rồi, được rồi, bệnh nhân vừa mới tỉnh, cần nghỉ ngơi, mọi người đi ra ngoài hết đi.”
Nguyễn Noãn nhịn đau bò dậy, tay vịn chặt cánh tay Mục Kính Sâm.
“Kính Sâm, chúng ta đi thôi.”
Mục Kính Sâm biết dù mình ở lại đây cũng không có nghĩa gì. Anh nhìn Hứa Lưu Âm thật sâu, bị Nguyễn Noãn kéo khỏi phòng bệnh.
Khi bỏ đi, người đàn ông sải bước chân rất dài. Nguyễn Noãn bị ăn mấy đá của Hứa Lưu Âm, hơn nữa đầu đến giờ vẫn bị lơ mơ choáng váng, cô ta căn bản theo không kịp bước chân của Mục Kính Sâm. Nguyễn Noãn dứt khoát ôm chặt cánh tay người đàn ông.
“Kính Sâm, chậm một chút, chậm một chút.”
Mục Kính Sâm dừng chân nhìn.
“Em đi gặp bác sĩ xem xem.”
“Kính Sâm, đầu em choáng váng kinh khủng…”
Mục Thành Quân ở bên cạnh, thờ ơ lạnh nhạt, cũng không biết hắn đang nói giúp Nguyễn Noãn hay là đang vui sướng khi người gặp họa, khẩu khí hắn như thấp thoáng hàm chứa vẻ khinh miệt và trào phúng: “Kính Sâm, cậu phải biết ơn báo đáp, cô Nguyễn vì cậu bị đánh thành như vậy, chẳng lẽ cậu có thể bỏ cô ấy không màng sao?”
Mục Kính Sâm chưa bao giờ là người thương hương tiếc ngọc.
“Đây là chuyện giữa em với Hứa Lưu Âm, cô ấy nhảy vào làm gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
