Lão Bạch ngây ngốc, nhưng anh ấy tin Hứa Tình Thâm có năng lực xử lý tốt những việc này, như Tưởng Viễn Chu đã nói, cô là bác sĩ chuyên nghiệp, tuyệt đối sẽ không để mình và bệnh viện bị nhuộm đen.
Hai người đi tới cửa phòng cấp cứu, vừa lúc Hứa Tình Thâm đi ra.
Người bên ngoài đều đã tản, bệnh viện cũng không phải chỗ xem náo nhiệt, tự mình cũng đã có một đống chuyện bi thảm chờ giải quyết, ai cũng không muốn lại lãng phí thời gian trên người người khác.
Không nhìn được cảnh tượng cãi lộn ầm ĩ, Tưởng Viễn Chu rất muốn đi vào phòng cấp cứu. Hứa Tình Thâm tay đẩy ngực anh ra, “Làm gì đó?”
“Mục Kính Sâm ở đây?”
“Ừm.”
Tưởng Viễn Chu muốn đi tới, bàn tay Hứa Tình Thâm ấn trước ngực anh, hơi hơi dùng sức, “Anh cũng không phải bác sĩ, anh vào làm gì?”
“Anh xem cậu ta sao lại an tĩnh như thế?”
Tưởng Viễn Chu thu hồi tầm mắt, “Mục Kính Sâm xảy ra chuyện gì?”
“Cậu ta như thực sự có chút vấn đề, cần giữ lại bệnh viện quan sát tiếp.”
Tưởng Viễn Chu đưa tay ôm đầu vai cô, “Vậy để cậu ta ở lại.”
Hứa Tình Thâm đẩy cánh tay anh ra, “Tưởng tiên sinh, đây là bệnh viện, chú ý ảnh hưởng.”
“Anh ôm vợ mình, có chuyện gì?”
Hứa Tình Thâm cũng không quay đầu lại mà đi về phía trước, “Em còn phải tới phòng bệnh xem, không ở với anh được.”
Lão Bạch nhìn người ta đi tới đi lui nói chuyện trước cửa phòng cấp cứu, nói: “Tưởng tiên sinh, ngài như vậy là rất không thích hợp, ngài xem đây là phòng cấp cứu, người nhà bệnh nhân một đám vẻ mặt đưa đám…”
Nơi này, thế nhưng không thích hợp bày tỏ tình cảm.
Tưởng Viễn Chu liếc nhìn anh ấy một cái, “Cầm lòng không đậu hiểu không?”
“Hiểu hiểu hiểu, vô cùng hiểu ạ.”
—
Ngày hôm sau.
Hứa Lưu Âm theo Hứa Phương Viên trở về Tô Châu, chuyện bên Đông Thành này hoàn thành cũng gần xong. Hứa Lưu Âm ngồi trên tàu cao tốc âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cô thật không thích hợp đối mặt với người và chuyện lúc trước nữa.
Lúc ra khỏi bệnh viện Tinh Cảng, Mục Kính Sâm liền biết Hứa Lưu Âm hẳn đã đi rồi.
Anh đã sớm cho người điều tra xong Hứa Phương Viên một cách chi tiết, nếu muốn tới Tô Châu tìm cũng rất đơn giản, chỉ là hôm qua rất nhiều chuyện Hứa Lưu Âm đã nói ra rõ ràng.
Chính Mục Kính Sâm càng không thể hiểu rõ, dù đi Tô Châu tìm, anh còn có thể làm gì chứ?
Trở lại nhà họ Mục, Nguyễn Noãn cũng đã tới từ sáng sớm.
Đi vào trong nhà, anh nghe được tiếng nói chuyện, Mục Kính Sâm xoay người định đi ra lại.
Mục Thành Quân ở trên sô pha, ngẩng đầu lên hỏi: “Lão Nhị, tối qua cậu đi đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)