Hứa Lưu Âm giữ chặt tay anh.
“Mục Kính Sâm, đã lúc nào rồi mà anh còn giả bộ? Không phải anh biết bơi sao?”
Hàm răng Mục Kính Sâm run rẩy, Hứa Lưu Âm thấy bộ dáng anh rất không bình thường, thật sự nơi này rất gần bờ, lội qua mấy bước là có thể tới rồi. Hứa Lưu Âm bơi tới bên cạnh, kéo Mục Kính Sâm đến bờ sông.
“Đi lên.”
Người đàn ông há to miệng thở hổn hển. Hứa Lưu Âm túm bụi cỏ dại ở bờ sông, vất vả bò lên trên bờ, lại cố hết sức lôi túm anh lên.
Mục Kính Sâm nằm ngửa, mi mắt nhắm chặt. Hứa Lưu Âm đứng dậy định bỏ đi, nhưng cô nhìn nhìn bộ dạng người đàn ông, cuối cùng lại xoay người ngồi xổm xuống, “Mục Kính Sâm?”
Anh như thể đang hôn mê, Hứa Lưu Âm chỉ có thể thấy lồng ngực anh hơi hơi phập phồng, chẳng lẽ là bị sặc nước?
Hứa Lưu Âm còn hoài nghi, chung quy không tin Mục Kính Sâm sẽ yếu ớt như vậy. Cô đẩy bả vai Mục Kính Sâm, “Dậy, đừng có giả bộ.”
Người đàn ông không thốt một tiếng, cả phản ứng cơ bản nhất cũng không có. Cả người anh ướt đẫm, thật ra ý thức vẫn rất rõ ràng. Anh không muốn mở mắt ra, khó khăn lắm anh mới có một tia quan tâm lời nói xuôi tai từ Hứa Lưu Âm. Cảm giác như thế, hồi lâu rồi chưa có lại, quá tốt, thật tốt.
Hứa Lưu Âm thấy anh như vậy thì nôn nóng, chẳng lẽ thật có chuyện rồi?
Hai tay cô đặt trước ngực Mục Kính Sâm mà ấn ấn. Người đàn ông nghĩ, tư thế này là muốn làm hô hấp nhân tạo cho mình rồi. Có điều vừa rồi anh thật sự bị sặc mấy ngụm nước, trong miệng còn có mùi bùn, cũng không biết cô có chê bỏ không?
Nhưng mà, chung quy anh đã suy nghĩ nhiều, Hứa Lưu Âm không có cúi người xuống, ấn vài lần không có kết quả, cô nhớ ra, đi tới xe lấy di động gọi 120.
Tầm mắt đảo qua khuôn mặt Mục Kính Sâm, cô thấy hàng lông mi dày của anh run run, cổ họng nuốt nuốt, rõ ràng như đang giả bộ ngủ.
Hứa Lưu Âm ngồi trên mặt đất cạnh anh, “Mục Kính Sâm, anh như vầy cũng quá nguy hiểm, phải mau tỉnh lại mới đúng.”
Khóe miệng Mục Kính Sâm mìm chặt. Một tay Hứa Lưu Âm ấn ở trên chỗ ngực anh, Mục Kính Sâm không thể mở mắt, đành phải dĩnh tai lên. Trước kia lúc ở sân huấn luyện có huấn luyện viên chuyên môn dạy cho bọn cô hô hấp nhân tạo, anh tin Hứa Lưu Âm sẽ không quên.
Lòng anh có chờ đợi, thế nhưng ở giây tiếp theo, ngực lại bị người ta đánh mạnh.
Mục Kính Sâm đau đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Hứa Lưu Âm vừa đấm đánh vừa nói: “Mau, mau, nôn ra.”
Cô bảo anh phun cái gì cơ?
Anh biết cô sẽ không làm được, bằng không cũng sẽ đâu cần uổng phí sức lực kéo anh lên bờ.
Mục Kính Sâm chỉ muốn thời gian dừng lại tại một khắc này. Hứa Lưu Âm thấy thế, đứng lên, “Được rồi, anh cứ nằm như vậy đi, tôi lái xe anh đi, anh ngủ ở đây đi.”
Cô giơ chân bước qua người anh. Hứa Lưu Âm cũng không quay đầu lại mà đi về phía xe Mục Kính Sâm, người đàn ông nằm kia không nhúc nhích. Lúc ngồi vào ghế lái, cô có chút rất cẩn thận, tuy đã học lái xe, nhưng cô hầu như chưa lái. Cô sợ mình vừa khởi động, xe liền chạy thẳng xuống sông.
Tầm mắt Hứa Lưu Âm vọng ra ngoài cửa sổ, thấy Mục Kính Sâm không có ý đứng dậy, thật sự nghiện giả bộ ngủ.
Bàn tay cô giơ đến chỗ chìa khóa, động tác do dự, nhưng lúc này di động Mục Kính Sâm để trên mặt đồng hồ đo lại vang lên.
Hứa Lưu Âm nghe thấy tiếng chuông di động, cô lấy lại nhìn, là Mục Thành Quân gọi tới.
Cô định ngắt máy, nhưng ngón tay vừa đụng tới liền rụt trở về. Mục Kính Sâm ra dạng này, tốt nhất là có người có thể tới đây đón anh. Dù sao cô và Mục Thành Quân đã chạm mặt, cô cũng không cần sợ hãi gì nữa.
Hứa Lưu Âm bắt máy, “Alo.”
Mục Thành Quân vừa muốn hỏi Mục Kính Sâm ở đâu, lại nghe được giọng phụ nữ.
“Âm Âm?”
“Anh mau tới đây đón Mục Kính Sâm đi đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


