Hứa Lưu Âm xoa xoa khóe mắt: “Anh, trong lúc anh hôn mê đã xảy ra rất nhiều chuyện, em và anh ta cũng đã ly hôn rồi.”
“Cái gì?”
Hứa Lưu Âm nhún vai: “Không phải trước đây anh cũng khuyên em hãy rời khỏi nhà họ Mục sao?”
“Có phải là vì cái chết của Mục Triều Dương không?”
Mục Kính Sâm siết chặt bàn tay lại: “Phó Kinh Sênh, anh biết cha tôi là chết như thế nào sao?”
Phó Kinh Sênh đưa mắt nhìn người đàn ông: “Những chuyện kia đều là do một tay tôi làm, không liên quan gì đến em gái tôi hết.”
“Vậy là anh thừa nhận?”
“Tôi trước giờ chưa từng phủ nhận.”
Hứa Tình Thâm ở bên cạnh nghe vậy, chen vào nói: “Được rồi, mấy người coi đây là quán cà phê nên thoải mái tán gẫu phải không? Phó Kinh Sênh, anh có biết ông Mục đã chết như thế nào không mà vội vàng thừa nhận.”
Quả thực Phó Kinh Sênh không nắm được tình hình bên ngoài.
“Tôi đã đưa bản kế hoạch cho nhà họ Thiệu, đó cũng là vụ cuối cùng của tôi trước khi bị bắt nên chưa có hồ sơ lưu lại nhưng tôi còn nhớ rất rõ ràng.”
Hứa Lưu Âm ở bên cạnh chăm chú nghe từng lời tiếp theo của Phó Kinh Sênh về diễn biến kế hoạch.
Tưởng Viễn Chu đứng ở cách đó không xa, như vậy rõ rnag2 là bên kia không hề dùng tới kế hoạch của Phó Kinh Sênh. Ở Đông Thành cũng chưa từng xảy ra chuyện nào giống như vậy.
Hứa Lưu Âm cúi người xuống, nói: “Anh, cha… Cha của sếp Mục là chết vì tai nạn giao thông. Đó là một vụ tai nạn liên hoàn, tài xế cũng đã khai ra người nhà họ Thiệu đứng phía sau vụ này.”
“Tai nạn giao thông?”
Phó Kinh Sênh cười lạnh: “Mạng anh cũng khá lớn đấy, từ giữa tràng tai nạn xe cộ lại có thể tìm được đường sống trong chỗ chết. Cái chết hoàn mĩ như vậy tôi chừa riêng cho anh, sao có thể phí hoài lên người Mục Triều Dương được?”
Hứa Tình Thâm nghe nhắc đến chuyện kia vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Cô đẩy tay Phó Kinh Sênh một cái, những mũi kim đang cắm trên da thịt anh ta được đà cắm vào sâu bên trong hơn chút nữa. Phó Kinh Sênh nhìn một chút, không dám nói thêm gì nữa.
Mục Kính Sâm đứng bất động tại chỗ như một pho tượng. Hứa Lưu Âm cúi người xuống ôm lấy Phó Kinh Sênh.
Phó Kinh Sênh cảm thấy có gì đó không đúng, lại hướng về phía Mục Kính Sâm quát: “Có phải anh nghĩ tôi đã hại chết Mục Triều Dương nên đối xử tệ bạc với em gái tôi hay không? Còn nữa, em gái tôi…”
Tiếng nói của người đàn ông đột nhiên bị chăn lại. Vưa rồi anh ta đã quá kích động, bây giờ cẩn thận dừng lại suy nghĩ một chút, ngày đó những chuyện phát sinh bên trong phòng bệnh đều không nằm ngoài dự tính của anh ta.
“Em không nên xuất hiện ở đây, em nên để mặc anh tự sinh tự diệt. Dù sao bây giờ thân phận của em là Hứa Lưu Âm!”
“Phải, là tôi bắt em chính miệng thừa nhận em là Phó Lưu Âm, còn buộc em phải nhảy sông phải không?”
Những lời này lại phát ra từ chính miệng Mục Kính Sâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
