Mục Thành Quân đi trước, thấy Hứa Lưu Âm thì bước chân chợt dừng lại. Mục Kính Sâm uể oải ngẩng lên, vừa lúc thấy Hứa Lưu Âm, hai mắt trở nên sáng ngời. Hứa Lưu Âm cụp mắt xuống, cô trở lại vị trí lúc trước ngồi xuống. Cô giả vờ như không biết hai người kia, không hoảng hốt bỏ chạy, dù sao thì có muốn chạy cũng không trốn thoát được.
Mục Kính Sâm bước nhanh về phía trước, đến trước bàn, kéo chiếc ghế ra ngồi xuống. Hứa Lưu Âm nhíu mày nhìn anh.
“Lại là anh? Âm hồn không tan.”
“Phải, tôi âm hồn không tan, ai bảo em âm hồn không tan cứ
quấn lấy tôi nửa năm trước?”
Hứa Lưu Âm biết là anh đang cố tình gây sự, cô ngẩng lên nhìn, thấy Mục Thành Quân cũng đã đi tới, bàn tay cô đặt ở trên đầu gối không khỏi nắm thật chặt, ánh mắt Mục Thành Quân nhìn cô cũng không buông, Hứa Lưu Âm quay mặt đi trước.
Mục Thành Quân ngồi xuống bàn bên cạnh, người bán hàng mang nước chanh ra cho hai người, Mục Thành Quân cầm lấy ly nước, suy nghĩ tới xuất thần.
Phó Lưu Âm cũng không có gì thay đổi, cũng không vì muốn người khác không nhận ra mình mà thay đổi bản thân. Cô vẫn mang dáng vẻ quen thuộc đối với hắn, chả trách Nguyễn Noãn và Mục Kính Sâm mới nhìn thấy đã khẳng định đó là Phó Lưu Âm rồi.
“Anh không theo dõi tôi tới đây đó chứ?” Hứa Lưu Âm hỏi thẳng.
Ánh mắt người đàn ông cứng đờ, nhìn cô chằm chằm.
“Em cho là tôi sẽ theo dõi em sao?”
“Tôi mong anh đừng tới làm phiền tôi, tôi không phải Phó Lưu Âm.”
“Tại sao phải tỏ ra không biết tôi?”
“Tôi vốn không biết anh.”
“Phó Lưu Âm —— “
Hứa Lưu Âm không chút lưu tình, ngắt lời anh: “Nếu như tôi là Phó Lưu Âm, tôi sẽ không nói bất cứ câu nào với anh, tôi sẽ cho anh mấy cái tát thật mạnh.”
“Bởi vì tôi và Nguyễn Noãn tới Cục dân chính?”
“Có lẽ… ” Hứa Lưu Âm thờ ơ nhún vai. “Có phải chỉ cần nghĩ tôi là Phó Lưu Âm, là có thể khiến cảm giác áy náy của anh biến mất đúng không? Dù sao lúc cô ấy chết, anh chẳng làm gì cả, vợ trước của mình bị người ta giết chết rồi ném xuống sông, anh có cảm giác gì?”
Cô cứ thế vạch trần nỗi đau của anh, Hứa Lưu Âm liếc nhìn người đàn ông ngồi bên.
“Nếu như người chìm vào đáy sông không phải Phó Lưu Âm, vậy lúc đó anh biết cô ấy ở đâu sao? Anh có nghĩ cô ấy vẫn còn sống, hay là đã chết ở nơi khác? Hoặc có lẽ, bị ai đó nhốt ở một nơi tối tăm không nhìn thấy ánh mặt trời giống như địa ngục, phải chịu nỗi dằn vặt không thuộc về mình?”
Lúc Hứa Lưu Âm nói câu này, khẽ liếc qua, nhìn về phía Mục Thành Quân ngồi bàn bên cạnh. Ánh mắt hai người chạm nhau, thần sắc Mục Thành Quân vẫn bình thường, hình như cô nói việc này, hắn hoàn toàn không biết.
Hắn nhấc ly nước trong tay, đầu ngón tay gõ lên miệng ly, hắn trầm ngâm yên lắng, dường như không sợ bây giờ Hứa Lưu Âm tiết lộ những chuyện kia ra.
Mục Kính Sâm nắm lấy cổ tay Hứa Lưu Âm.
“Âm Âm, tôi đi tìm em, tôi vẫn luôn đi tìm em...”
“Tiên sinh, thực sự anh nhận lầm người.” Ánh mắt của cô lạnh lùng đến cực điểm, giọng nói có vẻ không kiên nhẫn, cùng với sự bất đắc dĩ sâu sắc. “Đừng lôi tôi vào chuyện lằng nhằng nữa có được không?”
“Mục tiên sinh, bánh ga-tô đã làm xong.” Người bán hàng mang bánh ga-tô ra, đặt ở trên bàn Mục Thành Quân.
Hứa Lưu Âm thấy thế, vội hỏi: “Của tôi thì sao?”
“Còn chưa xong, cô chờ một lát.”
Hứa Lưu Âm đứng lên, nói: “Lát nữa tôi tới lấy.”
Kỳ thực cô thừa biết rằng Mục Kính Sâm không thể nào để cô đi dễ dàng như thế, cô vừa bước ra, Mục Kính Sâm liền kéo tay cô. Hứa Lưu Âm cố sức hất ra, Mục Kính Sâm đứng dậy, cố sức ấn cô trở lại chỗ ngồi. Anh cúi người xuống, khuôn mặt tuấn tú ghé sát đến trước mặt Hứa Lưu Âm.
“Thừa nhận đi, thừa nhận có được hay không? Hãy nói em là Phó Lưu Âm.”
“Không, tôi họ Hứa.” Hứa Lưu Âm ngang ngạnh nói.
“Tôi không tin.”
“Anh có thể tra thông tin thẻ căn cước của tôi.”
Nơi khóe miệng Mục Kính Sâm khẽ căng ra.
“Tốt lắm, tôi hỏi em, em tên là Hứa gì?”
“Hứa Lưu Âm.” Cô nhấn mạnh từng chữ một, không hề e dè, nói tên của mình ra.
Mục Thành Quân khẽ nhướn mày, Mục Kính Sâm nhìn cô không chớp mắt.
“Đúng vậy, em chính là Phó Lưu Âm.”
“Lỗ tai anh có vấn đề phải không? Tôi là Hứa Lưu Âm.”
“Chẳng lẽ chuyện này còn không rõ ràng sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
