Có lẽ người đàn ông kia chỉ nghĩ mình đã mất hết thể diện trước mặt Hứa Lưu Âm, hoặc có lẽ cảm giác mình đã nhìn lầm người, không cam lòng, muốn dọa cô một lần.
Hứa Lưu Âm cố sức đập tay vào cánh cửa, cô nhìn về hướng bồn rửa tay, cảm giác hình như vòi nước chính đang mở ra. Bên trong nước đang chảy tràn, chảy xuống mặt đất, cho đến bên cạnh chân Hứa Lưu Âm, dần dần chìm ngập bắp chân của cô, từ từ tới bên hông của cô. Hứa Lưu Âm siết chặt hai tay, cô vô cùng tuyệt vọng.
“Thả tôi ra, ai cứu với, sư phụ, cứu con—— “
Trong đầu không khỏi suy nghĩ miên man, chẳng lẽ lại là Mục Thành Quân sao?
Tối hôm qua thấy cô xuất hiện ở Đông Thành, chẳng lẽ là hắn sai người làm?
Ngón tay Hứa Lưu Âm đấm mạnh vào cánh cửa, Mục Thành Quân đang cảnh cáo cô không được xuất hiện ở nơi này sao?
Phía ngoài, người đàn ông nghe tiếngHứa Lưu Âm kêu to, không ngờ phản ứng của cô lại trở nên gáy gắt như vậy, chỉ là khóa trái cửa lại thôi mà, đâu tới nỗi như thế chứ?
Mục Kính Sâm bước xuống cầu thang, đột nhiên phản ứng kịp, nhất định là cô sợ bị ai đó giam giữ, dù sao năm đó cũng bị Lăng Thận nhốt hai năm.
Sắc mặt người đàn ông trở nên u ám, đi tới trước cửa toilet, Hứa Lưu Âm đang hận không thể đập nát cánh cửa này ra.
Mục Kính Sâm giơ chân lên muốn đạp tới, nhưng mà như thế này cũng không được, người đàn ông thấy hành động này của anh, vội tiến lên. Mục Kính Sâm trừng mắt nhìn hắn, đưa tay chỉ thẳng vào hắn.
Người đàn ông thấp giọng nói: “Xin lỗi, tôi... Không phải tôi cố ý.”
Mục Kính Sâm ý bảo hắn mở cửa ra nhanh lên, người đàn ông đưa chìa khóa ra, Mục Kính Sâm lên lầu, đứng ở nơi khúc quanh cầu thang, hứa Hứa Phương Viên cũng từ ngoài đi vào.
Sắc mặt Hứa Lưu Âm trắng bệch, môi run rẩy nói không ra lời, Hứa Phương Viên nhìn người đàn ông kia, hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Tôi, tôi cũng không biết, hình như là gió sập kẹt cửa lại, cô ấy đang ở bên trong quýnh quáng hết cả lên.”
“Âm Âm…” Hứa Phương Viên tiến lên, vỗ xuống vai Hứa Lưu Âm. “Sao vậy? Khá hơn chút nào không?”
Tiếng nói Hứa Lưu Âm khẽ nghẹn ngào: “Sư phụ, con sợ, vừa rồi cửa bị khóa lại.”
“Cửa bị khóa lại?” Hứa Phương Viên lại quay sang nhìn người đàn ông trước mặt.
Hắn vội vàng xua tay.
“Không, trong nhà chỉ có một mình tôi, sao tôi có khả năng khóa cửa chứ, nhất định là cô Hứa nhớ nhầm, có phải cô nóng lòng muốn mở cửa ra quá hay không?”
Hứa Lưu Âm đặt bàn tay trước ngực, khẽ đè xuống.
“Không, không phải, là khóa trái không mở ra được.”
Vùng xung quanh lông mày của Hứa Phương Viên nhăn lại, ông đưa tay đóng cửa lại, sau đó nhẹ nhàng mở rộng cửa ra, cánh cửa rất tốt, ông không tin Hứa Lưu Âm sẽ lo lắng tới nỗi ngay cả một cánh cửa cũng không mở được.
Sắc mặt người đàn ông có chút khó coi, Hứa Phương Viên cầm lấy bình nước đã được rót đầy ra, nói với người đàn ông kia: “Hôm nay công việc cũng không xê xích gì nhiều, tôi và Âm Âm đi trước.”
“Được, được.”
“Âm Âm, con có thể đi được không?”
“Có thể.”
Hứa Phương Viên liếc nhìn người đàn ông kia.
“Tôi sẽ kiến nghị chủ nhà trang bị đầy đủ cameras, có một số việc thực sự là nói không có bằng chứng, gặp phải cũng chỉ có thể coi là mình không may, thế nhưng làm người, không thể có lòng dạ nhỏ mọn, bằng không, không làm được chuyện đại sự, đặc biệt là đàn ông.”
Đối phương nghe vậy, sắc mặt thay đổi liên tục.
Hứa Phương Viên đưa Hứa Lưu Âm đi khỏi đây, Mục Kính Sâm bước từng bước một đi xuống lầu, sắc mặt khiến người ta sợ hãi.
Người đàn ông giơ chân lên đá vào khoảng không, cái này cũng không trách được hắn, ai bảo lá gan của Hứa Lưu Âm nhỏ như vậy, trong phòng vừa không có “nước lũ và thú dữ”, cô sợ gì chứ?
Mục Kính Sâm đi tới trước mặt hắn, hỏi: “Ai bảo cậu làm như vậy?”
Đầu tiên là bị Hứa Phương Viên nói cho một trận, hiện tại lại đến phiên Mục Kính Sâm, người đàn ông có cảm giác mình cũng rất oan uổng.
“Sếp Mục, tôi thật sự không làm gì cô ấy, tôi...”
“Vậy mà còn gọi không làm gì?”
“Cô ấy... Là cô ấy phản ứng thái quá.”
Mục Kính Sâm giơ chân đạp về hướng hắn, người đàn ông bất ngờ không kịp đề phòng, cũng không chịu nổi cú đá mạnhnhư thế, loạng choạng va lưng vào vách tường.
“Cút đi, đừng để tao thấy mày ở đây lần nữa.”
Người đàn ông đưa tay sờ lưng của mình.
“Sếp Mục, thực sự không phải tôi cố ý.”
Hắn nghĩ, sẽ không nghiêm trọng như thế đấy chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)