Nguyễn Noãn nghe Mục Thành Quân nói vậy, sắc mặt càng trở nên trắng bệch.
Đúng vậy, cô ta và Mục Kính Sâm gần như là đã đăng ký kết hôn xong, chỉ cần cho cô ta năm phút đồng hồ, không, một phút đồng hồ, hai phút là tốt rồi, cô ta đã có thể danh chính ngôn thuận làm mợ hai nhà họ Mục.
Nguyễn Noãn cuộn chặt tay lại.
“Mẹ, mẹ nói có phải là Phó Lưu Âm cố ý hay không? Cố ý lựa chọn thời cơ xuất hiện, khiến cho Kính Sâm mất hồn mất vía, ngày hôm nay ở Cục dân chính thực sự là con mất hết thể diện.”
“Thế nhưng... Sao vậy cô ta còn sống được chứ?” Bà Mục vẫn nghĩ khó có thể tin nổi. “Hung thủ con nói rõ cũng như xác nhận hiện trường rồi mà, không phải còn phát hiện một chiếc giày của Phó Lưu Âm trên sông sao?”
Chuyện này, trong ba người ở đây, chỉ sợ người biết rõ mọi chuyện nhất chỉ có Mục Thành Quân.
Hắn đưa Phó Lưu Âm đi, cho rằng cả đời này cũng không sẽ gặp mặt, hắn cho rằng Phó Lưu Âm sẽ trốn đi, trong lòng có nỗi ám ảnh, cô sẽ giấu mình thật kỹ trong bóng tối.
Thế nhưng rất rõ ràng là... Cô không thế.
Lúc này mới đúng là Phó Lưu Âm, sau khi bị Lăng Thận nhốt hai năm, cô vẫn là cứng cỏi muốn được sống, sống ở nơi có ánh mặt trời, có thể cho cô ngẩng cao đầu làm người.
“Mẹ, mẹ nói con phải làm sao bây giờ? Ba mẹ con còn đang chờ ở nhà tổ chức ăn mừng cho bọn con, con không có mặt mũi náo nói cho họ biết sự thật...”
Mục Thành Quân đứng dậy lần nữa.
“Mẹ, con đi ra ngoài.”
“Con đi đâu?”
“Tìm Kính Sâm.”
“Được…” Bà Mục liếc nhìn hắn. “Mau chóng bảo nó trở về.”
“Vâng.”
Mục Thành Quân mặc bộ quần áo mỏng ở nhà, cứ thế đi ra ngoài.
Sau khi Mục Kính Sâm, cũng không quay về sân huấn luyện, anh lái xe chầm chậm chuyển động trên đường, anh không biết mình nên đi đâu, trong một đoạn thời gian rất dài, đầu óc của anh đều là trống rỗng.
Không có suy nghĩ, không có linh hồn, như một con rối.
Anh thấy tất cả mọi người bên ven đường giống hệt như Phó Lưu Âm, thế nhưng nhìn kỹ lại không phải.
Anh lái xe đi trên đường không có mục đích, nhiều lần đèn xanh đèn đỏ cũng không để ý, cuối cùng thật sự là không có cách nào khác, anh dừng xe ở ven đường.
Mục Kính Sâm mở cửa sổ xe, bên ngoài có gió thổi vào từng cơn khiến cho anh tỉnh táo trở lại.
Cứ như vậy anh sẽ vĩnh viễn không có khả năng tìm được Phó Lưu Âm, Phó Lưu Âm đi theo Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm, cô không thể nào biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi lần nữa, Mục Kính Sâm nghĩ vậy, lồng ngực không khỏi rộng ràng kích động. Người đàn ông khởi động xe lần nữa, đi về hướng Hoàng Đỉnh Long Đình.
Hoàng Đỉnh Long Đình có nhân viên bảo vệ chuyên nghiệp trông coi, nếu không có sự cho phép của chủ nhà, người bên ngoài đừng hòng bước vào một bước.
Mục Kính Sâm dừng xe ở bên ngoài, anh có thể chờ, kiểu gì Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm cũng phải trở về.
“Phó Lưu Âm đâu?”
Sắc mặt Lão Bạch không chút thay đổi, trả lời: “Không phải cô ấy chết rồi sao?”
“Anh đừng làm bộ làm tịch với tôi, cô ấy ở trên xe có đúng hay không?”
“Thật sự không có, trong xe không có ai khác.”
“Tôi không tin!”
Mục Kính Sâm nói xong đi tới trước cửa xe, cửa sổ xe hạ xuống một chút. Anh thấy hai đứa nhóc ngồi trong ghế an toàn, Hứa Tình Thâm ngẩng lên nhìn ra ngoài, nói: “Cậu Mục, cậu thật rảnh rỗi, ở đây có Phó Lưu Âm khi nào chứ?”
Mục Kính Sâm vội vã nhìn ở trong xe một vòng, quả nhiên không thấy bóng dáng Phó Lưu Âm đâu. Anh dường như rơi vào hầm băng, không thể nhấc người lên nổi.
Vừa nãy Phó Lưu Âm bỏ đi, anh nên túm chặt lấy cô không buông mới phải.
“Cô ấy đi đâu? Cô ấy đâu?”
“Sếp Mục, tôi đã từng nhấn mạnh với cậu rồi, người cậu nhìn thấy cũng không phải Phó Lưu Âm, cô ấy cũng có cuộc sống của mình, xin cậu đừng quấy rầy cô ấy.”
“Chị bảo cô ấy ra gặp tôi, để cô ấy nói cho rõ ràng!”
Sắc mặt Hứa Tình Thâm lộ vẻ bất đắc dĩ.
“Cậu quá cố chấp, có đôi khi quá mức cố chấp cũng không phải là một chuyện tốt.”
“Cô ấy ở đâu?”
“Nếu cậu thực sự muốn tìm cô ấy, hay là mời đội cứu hộ tới đi tìm một chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

