Trong mấy người ở đây, cũng chỉ có Lâm Lâm không hiểu tình cảnh lúc này, cô nhóc nhìn Mục Kính Sâm, sờ sờ trán của mình.
Duệ Duệ theo sát phía sau, đến bên cạnh cô nhóc, đưa tay ra, sờ sờ trên trán cho Lâm Lâm.
Ánh mắt của Nguyễn Noãn vượt qua gò má của Mục Kính Sâm, thấy Hứa Lưu Âm bình tĩnh đứng yên ở đó.
Trong giây lát, trái tim cô ta như bị cắt thành hai mảnh, thậm chí cô ta còn khẽ xoa mắt, muốn chứng minh là mình nhìn nhầm. Người ta thường nói nhớ nhung quá cũng khiến mình nằm mơ được gặp người đó giữa ban ngày, trong lòng cô ta có khi nào nhớ tới Phó Lưu Âm đâu?
Phó Lưu Âm đã chết mà, không phải cô ta chết rồi sao?
Cô ta đã chết!
Nguyễn Noãn cuộn chặt bàn tay lại rất nhanh, Lão Bạch cũng tới nơi, đến bên cạnh Hứa Lưu Âm, vừa muốn mở miệng, ngẩng đầu lại nhìn thấy Mục Kính Sâm.
Trong lòng anh chợt trùng xuống, lời nói gần bật thốt ra khỏi miệng bị anh nuốt trở về.
Bên trong nhân viên làm việc không biết rõ nội tình, đưa tay với lấy hai tờ giấy, thấy Mục Kính Sâm vẫn chưa ký xong, cô ấy quay sang nói với Mục Kính Sâm: “Tiên sinh, tiên sinh?”
Mục Kính Sâm nhìn Phó Lưu Âm chằm chằm, không hề đáp lại.
Nguyễn Noãn thu hồi thần sắc, cô ta đến gần quầy, thấp giọng nói: “Mau, mau làm giúp tôi.”
“Giấy chứng nhận thì được rồi, bảo chồng cô ký tên xong đi.”
Nguyễn Noãn nhìn xuống tờ giấy, thấy chữ Sâm còn một nửa chưa xong, cô ta kéo cánh tay của Mục Kính Sâm, tiếng nói xen lẫn sự hoảng loạn mà ngay cả chính cô ta cũng không nhận thấy được: “Kính Sâm, Kính Sâm, ký tên đi.”
Hứa Lưu Âm cụp mắt xuống, sắc mặt vẫn không hề thay đổi, cô cố tự trấn tĩnh, trên thực tế, trái tim cô sắp nhảy ra ngoài tới nơi. Cô không muốn gặp lại Mục Kính Sâm trong hoàn cảnh này, cô miễn cưỡng nở nụ cười, quay sang nói với hai bóng dáng nho nhỏ vẫn còn đứng đó: “Lâm Lâm, Duệ Duệ, mau tới đây, hẳn là ba mẹ phải về nhà rồi.”
Suy nghĩ của Mục Kính Sâm tràn ngập khái niệm cô vẫn còn sống, cô vẫn còn sống, bốn chữ này cứ xoay quanh trong đầu anh.
Nguyễn Noãn kéo cánh tay anh, lo lắng đến mức vành mắt đều ửng đỏ lên.
“Kính Sâm, anh ký tên đi.”
Chỉ còn thiếu chút xíu nữa thôi, còn thiếu vài nét bút vậy thôi, giọng Nguyễn Noãn yếu dần: “Kính Sâm?”
Lâm Lâm và Duệ Duệ đứng ở trước người anh, chính là không đi đến phía Hứa Lưu Âm. Cô cũng có chút lo lắng, Lão Bạch thấy thế, tiến lên vài bước, nói: “Lâm Lâm, Duệ Duệ, ngoan, bác đưa hai đứa đi rửa tay nha.”
Lâm Lâm đưa bàn tay nhỏ bé đặt vào trong tay anh ấy, Lão Bạch dứt khoát bế cô nhóc lên, Duệ Duệ đi theo bên cạnh, Lão Bạch đến trước mặt Hứa Lưu Âm, đưa mắt nhìn cô.
“Đi thôi.”
Hứa Lưu Âm xoay người muốn rời khỏi đây, Mục Kính Sâm không nghĩ tới chuyện cô không hề nói một câu nào liền bỏ đi như thế.
Sao cô có thể cứ đi như vậy chứ?
Anh muốn đuổi theo, cánh tay lại bị Nguyễn Noãn níu lại, Mục Kính Sâm vẫn nhìn chằm chằm về phía trước, cố sức vung tay ra.
Nguyễn Noãn hoàn toàn không phải là đối thủ của anh, cô ta ngã ở trước quầy, mắt mở trừng trừng nhìn Mục Kính Sâm bước nhanh về phía trước.
Anh ngăn cản lối đi của mấy người, ánh mắt sáng quắc dừng lại trên khuôn mặt Hứa Lưu Âm, người phụ nữ đón nhận ánh mắt của anh, không hoảng loạn, không có sự vui vẻ kích động khi tương phùng. Mục Kính Sâm chăm chú nhìn cô, tại sao ánh mắt của cô nhìn anh lại như nhìn một người xa lạ?
“Phó Lưu Âm!”
Cái tên anh đã né tránh hơn nửa năm, mỗi lần lên tới miệng, bởi vì lặng lẽ gọi lên, từng lần một lại bị anh chôn vùi trở lại, chôn ở vị trí sâu nhất trong lòng. Mục Kính Sâm có chút thấp thỏm, tâm tình vô cùng phức tạp, anh cao giọng gọi: “Phó Lưu Âm!”
Người phụ nữ nhìn anh chằm chằm.
“Anh gọi ai?”
Vùng xung quanh hàng lông mày Mục Kính Sâm vô thức nhíu chặt.
“Phó Lưu Âm, em...”
“Tiên sinh, anh nhận lầm người rồi.”
Mục Kính Sâm cảm thấy buồn cười: “Em không phải là Phó Lưu Âm?”
“Dĩ nhiên không phải, tôi cũng không biết anh.”
Hứa Lưu Âm gặp Mục Kính Sâm, cô thảng thốt, không hề có sự chuẩn bị, nhưng cảnh tượng như vậy, cô đã từng nghĩ tới không chỉ một lần. Trong lòng cô nghĩ tới chuyện vĩnh viễn không được gặp lại Mục Kính Sâm, nhưng thế sự khó lường, chỉ cô còn sống, sẽ có dịp chạm mặt nhau vào bất cứ lúc nào.
Ngón tay cô vân vê làn váy, lắc đầu: “Tôi không hiểu anh nói gì.”
Nguyễn Noãn đang run rẩy, cuộn chặt bàn tay, trong lòng bàn tay đầy mồi hôi. Ngồi ở bên trong, nhân viên làm việc không khỏi nhìn xung quanh, thốt lên: “Ai da, chữ ký này...”
Nguyễn Noãn bước tiến lên, không dám nhìn sang hướng Hứa Lưu Âm, cô ta cầm tay của Mục Kính Sâm.
“Kính Sâm...”
Người đàn ông còn đang hỏi dồn Hứa Lưu Âm.
“Nếu còn sống, tại sao không nói cho tôi biết?”
Vẻ mặt Hứa Lưu Âm thờ ơ thản nhiên, đôi mi thanh tú nhíu chặt lại, khuôn mặt tỏ vẻ không kiên nhẫn nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

