Ánh mắt Phó Lưu Âm hướng về phía Mục Thành Quân. Cô không tin, hắn đơn giản chính là đang muốn thử cô.
Cô tiếp tục lẩm ba lẩm bẩm với mình, hoàn toàn không để ý tới hắn. Tay cô làm hành động mà Mục Thành Quân xem không hiểu. Cô nghiêng đầu, xem bàn tay mình như con cá mà lượn sang trái rồi lượn sang phải.
Mục Thành Quân dứt khoát đứng dậy, hắn tiến lên vài bước, đi tới trước mặt Phó Lưu Âm. Hắn ngồi xổm xuống, ánh mắt vừa lúc nhìn thẳng vào cô.
Miệng Phó Lưu Âm ngâm nga, tóc rất rối, tết lại rất dài. Mục Thành Quân giơ bàn tay lên muốn sờ đầu cô. Cô sợ hãi thối lui, hai chân co rúc lên, cô muốn chạy trốn lên giường.
Thấy thế, Mục Thành Quân đè chân cô lại.
Phó Lưu Âm vung tay đánh tới, Mục Thành Quân giữ chặt cổ tay cô lại. Phó Lưu Âm lần thứ hai nổi điên, miệng kêu cuồng loạn: “Đừng giết tôi, cứu mạng!!!”
Mục Thành Quân dứt khoát đứng dậy, đẩy cả người cô ngã xuống giường. Hắn dùng sức đè cánh tay cô, từ trên cao nhìn xuống cô chằm chằm. Hắn định trước tiên cho cô bình tĩnh lại. “Âm Âm, em nghe tôi nói!!!”
“Buông tôi ra, buông tôi ra!” Cô cứ lặp lại ba chữ trong miệng, âm thanh lần sau lại cao hơn lần trước. “Buông tôi ra!”
Mục Thành Quân một chút biện pháp cũng không có, hắn biết, hắn không giữ cô lại được, cô một hai muốn lấy phương thức như vậy mà chống lại hắn.
“Vì sao không chịu nghe tôi nói?”
“Thả tôi đi!!!”
“Được, tôi thả em đi.”
Phó Lưu Âm hung hăng trừng hắn, “Thả tôi đi.”
Tầm mắt người đàn ông khóa chặt cô không bỏ, “Tôi thật sự sẽ thả em đi, được chưa?”
Cô nắm chặt bàn tay mình, nhưng hai tay bị hắn đính trên giường, cô không thể động đậy. Đáy mắt thâm thúy của Mục Thành Quân càng lúc càng đậm, hắn cúi đầu xuống, “Tôi biết em giả điên. Đừng giả điên nữa, tôi thả em đi, thật sự.”
Phó Lưu Âm há miệng to mà thở hổn hển. Mục Thành Quân buông lực trong tay ra, hắn ngồi xuống cạnh người Phó Lưu Âm, “Ép em ở lại cạnh tôi như vậy cũng chẳng có nghĩa gì. Nếu em muốn đi, em cần phải đồng ý một điều kiện với tôi.” Phó Lưu Âm hơi giật mình, nhìn dáng vẻ Mục Thành Quân, không giống như đang lừa mình.
Cô từ trên giường bò dậy, “Điều kiện gì?”
Người đàn ông nhìn sang khuôn mặt nhỏ của cô. Thần sắc cô trong sáng, ánh mắt lộ ra vẻ mong đợi, nếu so với người vừa rồi thì hoàn toàn là hai người. Cũng chỉ khi nói đến việc cho cô tự do, cô mới có thể làm một người bình thường lại.
Mục Thành Quân đứng dậy, vừa đi ra ngoài hai bước, liền nghe được Phó Lưu Âm giận mắng: “Tôi biết ngay anh sẽ không tốt bụng như vậy, vô sỉ!”
Trong lòng hắn bị tạc đau không tả được, hắn xoay người nhìn về phía Phó Lưu Âm, “Em gấp gáp không chờ nổi như vậy?”
Người phụ nữ không khỏi nhíu mày, nhớ tới những lời vô sỉ Mục Thành Quân nói lúc trước, hàng mày đẹp của cô nhíu chặt. “Anh nằm mơ!”
“Em cho rằng tôi để em lại đây để sinh con sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


