Người giúp việc kinh ngạc kêu một tiếng, nhưng tiếng nhắc nhở này của chị ta cũng không còn kịp rồi, chén canh đã rơi xuống cánh tay Mục Thành Quân.
“Mục tiên sinh, ngài không sao chứ ạ?” Người giúp việc vội cầm khăn ăn tiến tới. Tay Mục Thành Quân cầm cái thìa run lên, chung quy cũng đã bị bỏng rồi, hắn lắc đầu, mi mắt khẽ ngẩng lên, ánh mắt nhìn vào Phó Lưu Âm.
Phó Lưu Âm nghiêng đầu nhìn hắn. Người giúp việc vội thu dọn cái chén bị ném. “Mục tiên sinh, muốn lấy cái hòm thuốc lại đây không ạ?”
Bàn tay người đàn ông vươn tới chỗ mảnh pha lê, cầm lấy rồi ném mạnh xuống đất. Vẻ mặt Phó Lưu Âm không dao động. Bàn tay Mục Thành Quân nắm chặt cổ tay Phó Lưu Âm, “Âm Âm, em một hai phải vậy sao? Một hai phải quậy ầm ĩ với tôi đến cùng sao?”
“Anh thả tôi đi.”
“Tôi đối với em thế nào, em thật sự không nhìn ra phải không?”
“Thả tôi đi, thả tôi đi!” Phó Lưu Âm cuồng loạn kêu thét, cô đẩy ghế ra đứng dậy. Người đàn ông vẫn gắt gao nắm chặt cổ tay cô. Phó Lưu Âm dùng sức vùng vẫy, cả người tuy yếu đuối mong manh, nhưng cô hoàn toàn bày ra một tình trạng mà kẻ điên mới có, ngay cả người giúp việc bên cạnh cũng sợ hãi.
Một cánh tay của cô bị khóa, nhưng tay kia thì có thể hoạt động.
Phó Lưu Âm ném tất cả đồ trên bàn cơm xuống, ly uống nước đập phải ngực Mục Thành Quân. Người giúp việc bên cạnh giúp giữ chặt cô lại, “Cô bình tĩnh một chút.”
Mục Thành Quân nghe Phó Lưu Âm đánh giá mình như vậy. Cô dùng sức muốn rút tay về; người giúp việc thấy thế, hai tay túm chặt lấy cổ tay Phó Lưu Âm. Mười ngón tay cô đều trở nên trắng bệch, có thể thấy đã dùng bao nhiêu sức lực. Mục Thành Quân nhìn tay chằm chằm Phó Lưu Âm, nói với người giúp việc bên cạnh, “Mau buông tay.”
“Buông tay ạ?”
“Buông ra.” Khẩu khí của Mục Thành Quân thoáng gay gắt hơn chút.
Người giúp việc thu tay lại. Mục Thành Quân nhìn thấy chỗ cổ tay Phó Lưu Âm sắp bị thít chặt thành từng vết đỏ; nhưng mặc dù trong lòng hắn biết thương tiếc cho cô, cô cũng sẽ không để vào mắt. Động tác kế tiếp gần như liền mạch lưu loát: Phó Lưu Âm giơ cao tay phải đánh tới, mạnh và dùng hết toàn bộ lực. Thế nhưng vì vần đề góc độ giữa hai người, tay cô chỉ phớt qua cằm Mục Thành Quân, lực ở đầu ngón tay không đủ để có thể làm Mục Thành Quân thấy đau; mà là chính động tác này của cô mới thật sự làm hắn đau lòng đến cực điểm.
Người giúp việc đứng ở một bên, không biết có thể làm gì, chỉ bị giật mình vô cùng. Chị ta nghĩ không ra người phụ nữ điên này dựa vào cái gì dám xuống tay với Mục Thành Quân.
Chị ta không nghĩ ra, Mục Thành Quân cũng giống vậy, không nghĩ ra.
Hắn là Mục Thành Quân đấy, ai dám đưa tay tát mặt hắn? Lại còn lặp đi lặp lại nhiều lần.
Phó Lưu Âm khom lưng, thừa dịp người đàn ông hết sức kinh ngạc, há miệng định cắn hắn. Mục Thành Quân theo bản năng hơi buông tay ra, Phó Lưu Âm sau khi được tự do thì nhấc chân nhanh chóng chạy về phía cửa.
“Ôi!!!” Người giúp việc kêu lên, mặt đầy nôn nóng. Mục Thành Quân lại ngồi tại chỗ không động đậy.
Phó Lưu Âm đi dép lê, vì chạy trốn quá nhanh mà rớt một chiếc. Cô lảo đảo chạy tới, nhào tới cánh cửa. Phó Lưu Âm đột nhiên xoay mở cửa ra, cửa thế mà lại mở ra được. Cô không kìm nén được vẻ vui mừng trên mặt, có điều mới vừa bước ra một bước đã bị người cản lại.
Hóa ra ở cửa còn có người. Phó Lưu Âm không cam lòng, chỉ một chút như thế là cô đã có thể đi rồi. Cô giơ tay tấn công tới trước. Người đàn ông ở ngoài lách mình tránh đi, bàn tay chỉ một chút đã bắt được cánh tay Phó Lưu Âm, kéo cô vào trong nhà lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


