Tầm mắt Mục Kính Sâm buộc chặt trên mặt Nguyễn Noãn, có chút làm cho người ta sợ hãi, “Sau đó thì sao?”
“Lúc ấy em bị dọa ngây, tưởng ai muốn cướp bóc chứ. Cô ta cứ giục em mau lái xe. Thấy hai gã đàn ông kia nhào tới, em liền đạp ga lái xe đi.”
Mục Kính Sâm hai tay đan vào nhau, đầu dựa vào hai bàn tay đan chặt.
“Sau đó thì sao?”
“Sau khi xác định hai gã kia không có đuổi theo, lúc đó em mới ngừng xe lại bên đường. Lúc ấy cô ta vừa sửa sang lại quần áo vừa định đi xuống. Em giữ cô ta lại, cũng nhận ra cô ta...”
“Sư huynh, giữa hai người có phải có hiểu lầm gì không?”
Cổ họng Mục Kính Sâm khẽ nuốt, “Vì sao hỏi vậy?”
“Em thấy tình cảnh của cô ta không ổn lắm. Em nói em sẽ gọi điện thoại cho anh, cô ta không cho, nói sống chết cũng sẽ không có một chút quan hệ với anh. Em không hiểu sao cô ta phải nói như vậy, em hỏi cô ta lúc ấy đã xảy ra chuyện gì, cô ta nói không cần em quản.”
Mục Kính Sâm ngơ ngẩn nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, sau một lúc lâu mới phản ứng lại, “Không thể nào, tối khuya cô ấy sẽ không đi ra ngoài, với lại cô ấy cũng biết ít võ...” Lòng Nguyễn Noãn rất rõ ràng, Mục Kính Sâm đây là không muốn tin. Hơn phi hướng trên người nnữa, Phó Lưu Âm cũng đã chết, cô ta cũng không cần phải hắt nước bẩn lên người, một chậu nước bẩn này hắt ra, cô ta cũng chẳng được gì ngon, chung quy Phó Lưu Âm là người chết rồi.
“Sư huynh, anh nói đúng, hôm đó trời muộn như vậy, chắc chắn em nhìn lầm rồi...”
Mục Kính Sâm cố nén cơn đau dữ dội trong lòng. Bây giờ người cũng không còn, đào ra những bi thảm của Phó Lưu Âm khi còn sống nữa sẽ chỉ làm trong lòng anh thêm khó chịu thôi.
Anh mặc kệ Nguyễn Noãn nói thật hay giả, hiện tại trong đầu anh chỉ có một ý niệm, chính là mau tìm được Phó Lưu Âm.
Nguyễn Noãn thấy tầm mắt anh quay lại trên mặt sông. Cô ta nhìn chăm chú sườn mặt anh, cô ta có chút không hiểu Mục Kính Sâm đối với Phó Lưu Âm rốt cuộc là tình cảm gì. Nếu nói anh yêu cô ta, vậy anh tuyệt đối không thể nào khi tin tức như thế xong lại không nổi trận lôi đình. Nhưng nếu nói không có một chút thích nào, thì sao anh lại không ăn không uống mà canh chừng ở bờ sông như vậy chứ?
Nguyễn Noãn ngồi với anh. Nửa đường, cô ta nhận được điện thoại của bà Mục.
Cô ta đi qua một bên nghe máy, “Alo, bác gái ạ.”
“Sư huynh, anh đi đâu?”
“Về nhà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

