Tưởng Viễn Chu có chút khó hiểu, lặp lại lời Lâm Lâm vừa nói: “Duệ Duệ, của con?”
Lâm Lâm đứng bên cạnh Duệ Duệ. Duệ Duệ đã cao hơn cô bé khá nhiều, nhìn rất ra dáng một tiểu soái ca.
“Dạ, Duệ Duệ, của con.”
Tưởng Viễn Chu nhíu mày một cái: “Duệ Duệ là con trai của ba.”
Đứa bé trai mím môi đưa mắt nhìn anh một cái, sau đó lại quay sang nhìn Lâm Lâm. Lâm Lâm hoàn toàn xem Duệ Duệ như là của riêng mình, kiên quyết nhắc lại lời vừa rồi: “Duệ Duệ là của con.”
“Em xem con gái em...”
Hứa Tình Thâm liếc nhìn Lâm Lâm rồi xoa đầu con bé vài cái: “Lâm Lâm rất ngoan mà, có chuyện gì chứ?”
Tưởng Viễn Chu trừng mắt, khó có thể tin được nhìn chằm chằm Hứa Tình Thâm. Anh biết bây giờ tâm tư cô không đặt ở đây, thế nhưng chuyện rõ như ban ngày thế này lẽ nào cô lại không nhìn ra.
Lâm Lâm đưa tay sờ sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Duệ Duệ, sau đó ghé vào tai thằng bé không biết thì thầm điều gì. Duệ Duệ gật đầu, sau đó chạy tới bên cạnh Hứa Tình Thâm, kiểu như cách xa Tưởng Viễn Chu một chút.
Tưởng Viễn Chu lại cảm thấy có gì đó không đúng nên đứng dyậ đi tới trước mặt Duệ Duệ, định vươn tay bế thằng bé lên nhưng Lâm Lâm thấy vậy liền chạy tới chỗ hai người.
“Bảo bối, ba ba là nam, Duệ Duệ cũng là nam.” Tưởng Viễn Chu giải thích.
Nhưng trong ý thức của Lâm Lâm sợ rằng còn không biết phân biệt nam, nữ thế nào. Cô bé xoay người, liếc nhìn Duệ Duệ, vội vàng ôm lấy cổ thằng bé. Do Duệ Duệ cao hơn nên Lâm Lâm phải rướn người lên. Duệ Duệ thấy thế liền khụy hai chân xuống thấp một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

