Phó Lưu Âm nhìn chằm chằm bức tường cách đó không xa đến xuất thần, cô không dám nghĩ tới tương lai của mình, cô không biết cô còn có tương lai nữa hay không.
“Phó Lưu Âm, năm đó nếu như không phải anh trai em hại tôi, đến bây giờ khả năng là tôi cũng sẽ có một gia đình thật tốt, không đến mức sai lầm giam em ở đây.”
Xét đến cùng, cô vẫn phải trả món nợ thay cho Phó Kinh Sênh.
Phó Lưu Âm ở trong lồng ngực của hắn không nhúc nhích được, cũng chỉ có như vậy, Mục Thành Quân mới có thể khiến cô nghe mình nói.
Phó Lưu Âm không muốn nghe đến cái tên này, cô thở hồng hộc, cố sức đẩy trước người hắn.
“Đừng nhúc nhích.”
“Buông —— “
Cô lại bắt đầu ngọ nguậy, Mục Thành Quân rất sợ cô lại có hành vi gì quá khích nữa, hắn dứt khoát buông cô ra, đứng dậy liếc nhìn mớ hỗn loạn trên mặt đất.
“Có phải em không hài lòng ở đây? Không hài lòng, tôi đổi cho em nơi khác, em có thích biển không? Tôi đổi cho em căn nhà khác thoáng đãng hơn.”
Hắn nghĩ, chỉ cần lúc này Phó Lưu Âm nói muốn tới đâu, hắn sẽ dốc hết sức đưa cô tới nơi đó. Mục Thành Quân khom lưng, dọn dẹp đồ trên nền nhà, Phó Lưu Âm ở trên giường nhìn hắn, hắn không gọi người giúp việc vào trợ giúp. Hắn nâng bàn ghế lên, lại đem cái chăn bị xé nát nhặt lên đi về hướng phòng tắm.
Đi tới cửa phòng tắm, hóa ra chẳng có nơi nào có thể may mắn thoát khỏi, Mục Thành Quân nhìn mảnh vỡ thủy tinh rơi đầy nền nhà đến xuất thần.
Dường như hắn thấy trong đó có một mảnh vỡ rạch toạc bàn tay Mục Kính Sâm, khiến cho tay đầy máu.
Mục Thành Quân ném đồ cầm trên tay vào, không xua tan được nỗi buồn phiền trong lòng, Phó Lưu Âm co rúc ở trên giường, sắc mặt vô hồn, cô trợn to hai mắt nhìn hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
