Người kia xem xét cửa phòng đang đóng chặt, đè thấp giọng, nói: “Nếu cứ bị nhốt lại như vậy thật, không điên mới lạ đấy.”
Phó Lưu Âm thấy đồ là đập hết, không đập được cũng xô ngã xuống đất. Chăn và gối trên giường đều bị kéo xuống nền nhà, cô ngồi trên nệm, thất thanh khóc rống lên.
Bàn tay của người vệ sĩ để trên chốt cửa, đồng nghiệp bên cạnh thấy thế, kéo tay hắn ra, “Anh quên chuyện lần trước rồi à? Cô ta thiếu chút nữa đem cắt cổ họng của Mục tiên sinh.”
“Cũng phải, vả lại Mục tiên sinh đã dặn, bất luận thế nào cũng không được mở cửa.”
Phó Lưu Âm lấy tay lau nước mắt, trong lòng chẳng qua đã rõ ràng, dù hôm nay cô có thật sự cầm dao cắt cổ tay, dù cô thật sự máu chảy đầy đất, bên ngoài cũng sẽ không có người đi quản cô.
Xem ra với người ngoài, cô đã chết, chẳng qua chỉ thiếu chưa tìm được thi thể thôi.
Có lẽ chờ cô khi chết, Mục Thành Quân sẽ tương kế tựu kế, ném thi thể cô xuống sông.
Phó Lưu Âm lau mắt, mấy ngày nay khóc nhiều, hai mắt vừa sưng vừa đỏ, chùi một chút đã không chịu được. Tầm mắt trông ra như có chút mơ hồ, cô nén tiếng nghẹn ngào, không muốn mình lại khóc.
Phó Lưu Âm nhìn xuống đất, từ sau khi xảy ra sự tình lần trước, Mục Thành Quân đã cho đổi hết các chai lọ thủy tinh trên bàn trang điểm. Phó Lưu Âm khó khăn đi vào phòng tắm, nhìn mảnh kính rải đầy trên nền nhà đến mất hồn. Cô ngồi xổm xuống, nhặt một miếng trong đó lên. Cô nhìn cổ tay mảnh khảnh của mình, đè mảnh kính sắc bén vào tay mình.
Chỉ dùng chút sức đã có thể cảm giác được đau. Phó Lưu Âm nắm chặt bàn tay, chỉ cần dùng sức như vậy xuống, cô liền có thể được giải thoát rồi đúng không.
Trước kia cứ nghe nói, một người cả dũng khí để chết cũng có, vì cái gì lại không có dũng khí để sống?
Chẳng lẽ sống so với chết còn đau khổ hơn sao?
Nhưng đối với ít người mà nói, sao mà không đúng chứ?
Cô lảo đảo trở lại phòng ngủ, bò lên nệm lòi ra ngoài. Phó Lưu Âm nhìn chằm chằm lên trần nhà, cô ngủ không được, chỉ có thể đếm số.
—
Mục Kính Sâm khó khăn lắm mới ngủ được, nhưng anh ngủ cũng không an ổn. Trong mơ, nỗi sợ hãi như thủy triều bao phủ anh, anh không thể hô hấp không thể kêu gọi. Mục Kính Sâm nắm chặt bàn tay, vết thương mới khâu lại xong lại bị đè mạnh. Anh đau đến mở mắt ra, nhìn bốn phía, ống truyền dịch đã được rút ra, đèn trên đỉnh đầu anh cũng được tắt đi, chỉ để lại ngọn đèn hành lang mờ mờ.
Tầm mắt Mục Kính Sâm tìm chung quanh, nhìn thấy Mục Thành Quân đứng trước cửa sổ.
Người đàn ông hai tay khoanh trước ngực, cũng không biết suy nghĩ cái gì. Mục Kính Sâm nhìn bàn tay mình, băng gác màu trắng bọc một lớp rất dày. Anh muốn ngồi dậy, Mục Thành Quân nghe được động tĩnh xoay người lại.
“Cậu tỉnh rồi.”
“Mấy giờ rồi?”
“Hơn nửa đêm, cậu ngủ tiếp đi.”
Mục Kính Sâm miệng khô lưỡi khô, nhìn tủ đầu giường. Mục Thành Quân tiến lên, cầm lấy một chai nước, vặn nắp bình ra rồi đưa cho Mục Kính Sâm.
“Cám ơn anh.”
“Đói không? Có muốn ăn chút gì không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
