Bà Mục sốt ruột mà vỗ vỗ ngực Mục Kính Sâm, “Kính Sâm, có phải con hồ đồ rồi không? Con đừng dọa mẹ, con nhìn mẹ đi!”
Mục Kính Sâm nắm chặt nắm tay, miệng vết thương bị cắt càng rách ra thêm, nhưng trên mặt anh không có chút vẻ nào đau đớn.
“Mau, mau đưa nó tới bệnh viện!”
Tài xế và quản gia Tào kéo Mục Kính Sâm lên bờ. Cả người anh đều ướt đẫm, bị gió thổi qua, lạnh đến cả người đều phát run.
Bà Mục không khỏi đau lòng, miệng không ngừng nói: “Con nhất định là hồ đồ rồi, con như vậy là muốn hù chết mẹ mà!.”
Người đàn ông mím chặt cánh môi không hề nói gì. Bà Mục cầm bàn tay anh, “Đừng nắm, tay con còn có thương tích đó.”
Mấy người đi tới cạnh xe nhà họ Mục. Mục Kính Sâm quay đầu lại nhìn, đột nhiên liền mất tri giác.
Tài xế vội mở cửa xe, cùng quản gia Tào hợp lực mới đưa được Mục Kính Sâm vào trong xe. Quản gia Tào thần sắc nôn nóng lên tiếng: “Cậu hai! Cậu hai!”
“Đừng gọi nó!” Bà Mục ngồi cạnh Mục Kính Sâm, để đầu anh dựa vào bả vai mình, “Mau tới bệnh viện đi.”
“Dạ.”
Quản gia Tào ngồi vào ghế lái phụ, “Phu nhân, cậu hai bộ dạng này…”
“Không bộ dạng thế này, nó có thể ngoan ngoãn theo chúng ta sao?” Bà Mục kéo tay con trai qua, xòe bàn tay anh ra. Lòng bà tràn đầy thương tiếc đều hiển hiện ra trên mặt, “Vì cái con bé kia, vẫn là vì con bé kia, đến nỗi nó đem mình thành như vầy sao?”
“Cậu hai trọng tình trọng nghĩa…” Quản gia Tào thở dài. “Với lại, về chuyện tình cảm, cậu cả và cậu hai hoàn toàn khác biệt, hiện tại cậu ấy không bỏ xuống được cũng bình thường. Trước khi cậu ấy gặp Phó Lưu Âm, đã khi nào cậu ấy đặc biệt tỏ raquá quan tâmvới người phụ nữ nào đâu ạ?”
Bà Mục thất hồn lạc phách mà ngồi ở ghế, “Từ nhỏ nó đã khỏe mạnh, tôi thật chưa từng thấy bộ dạng này của nó.”
“Muốn gọi điện thoại nói cho cậu cả không ạ?”
Bà Mục bừng tỉnh nhớ ra, “Phải, phải, đem điện thoại cho tôi, tôi bảo Lão Đại lại đây.”
“Dạ.”
—
Phó Lưu Âm vô tri vô giác nằm trên mặt đất, cơ thể cô càng lúc càng lạnh. Mục Thành Quân cầm tấm chăn trên giường ném lên người cô. Phó Lưu Âm co quặp người lại hơn.
Người đàn ông đứng bên cạnh cô, nhìn bộ dáng này của cô, “Phó Lưu Âm, em từ từ ngẫm cho rõ ràng, em đi theo tôi thì có cái gì không tốt chứ?”
Hắn ngồi xổm xuống, tay nắm bả vai Phó Lưu Âm. Cô dùng sức tránh ra, “Tôi đã ở cạnh Mục Kính Sâm, chẳng lẽ anh cũng không để bụng sao?”
“Tôi không để bụng.”
“Tôi sẽ không cho anh thực hiện được đâu, Mục Thành Quân, anh đồ biến thái!”
“Tôi đã làm chuyện gì với em, một hai phải làm em chán ghét tôi tận thế này?”
Ánh mắt Phó Lưu Âm nhìn vào hắn, hung hăng nói: “Anh cầm tù tôi ở đây, chẳng lẽ còn chưa đủ biến thái sao? Anh dựa vào cái gì mà cướp đoạt tự do của tôi, dựa vào cái gì để người ta tưởng rằng tôi chết rồi?”
Người đàn ông nhìn cô chằm chằm không bỏ, di động trong túi chợt vang lên. Hắn nhìn màn hình hiển thị, là bà Mục gọi tới.
Mục Thành Quân đứng dậy. Phó Lưu Âm nghe được tiếng điện thoại, ngồi dậu theo. Mục Thành Quânliếc liếc nhìn cô một cái, xoay người đi ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


