Mục Thành Quân buông tay ra, mặc cả người Phó Lưu Âm bổ nhào tới trước TV. Hai tay cô đập vỗ màn hình lạnh băng, nhìn màn ảnh đong đưa, cũng thấy cảnh sát đứng ở bờ sông, nhìn nước sông trải dài sâu không thấy đáy mà lắc đầu.
Phó Lưu Âm không nghĩ ra được làm sao cứ vậy mà “chết” chứ? Cô rõ ràng sống sờ sờ ở đây, vì sao lại nói cô đã chết.
Một phóng viên nữ được quyền đến phỏng vấn, cô ta đứng ở chỗ trũng. Hôm nay gió rất lớn, cô ta mặc trang phục chống gió, tóc bị thổi tán loạn, trong micrô cũng có tạp âm.
“Theo nghi phạm chỉ và xác nhận, cô gái mất tích Phó Lưu Âm đã bị sát hại chính tại đây.” Nữ phóng viên chỉ chỉ xuống chỗ bên chân. “Vợ nghi phạm trước kia đã bị Phó Kinh Sênh hại, hắn vẫn luôn bám theo, hơn nữa là theo dõi nạn nhân để tùy thời xuống tay.”
Phó Lưu Âm không ngừng lắc đầu, nước mắt chảy ào từ hốc mắt, “Không phải thế, tôi ở ngay đây mà, ai tới cứu tôi với.”
Mục Thành Quân ngồi ở trên giường, nhìn dáng vẻ khóc rống của Phó Lưu Âm, tuy có lộ vẻ xúc động, nhưng chưa mềm lòng.
Tiếp theo phải vớt thi thể, có điều nước sông chảy xiết, điều này càng thêm khó khăn lớn cho việc cứu hộ...
Mục Kính Sâm đứng ở ngoài màn hình, ánh mắt xuất thần mà nhìn chằm chằm dòng sông. Hôm nay có gió, còn lạnh, thấp thoáng có thể cảm giác được bọt sóng tung vỗ lại đây, mang theo ẩm ướt và tanh hôi.
Tưởng Viễn Chu theo bản năng bảo vệ Hứa Tình Thâm trong lòng. Hứa Tình Thâm ôm eo người đàn ông, vùi mặt vào trước ngực anh, không muốn nhìn thấy bất cứ ống kính nào.
Tưởng Viễn Chu duỗi tay ra, khẩu khí nghiêm túc lạnh lẽo, “Không được quay!”
Nhưng mấy phóng viên kia há có thể buông tha tin lớn như vậy, “Chị Tưởng, nói hai câu đi...”
Hứa Tình Thâm vốn dĩ đã cực kỳ bi thương, giờ lại bị bức ép cho cả đầu cũng không dám ngẩng lên. Đáy mắt thâm thúy của Tưởng Viễn Chu tích tụ mãnh liệt, “Tôi nói, không được quay!”
“Chị Tưởng...” Micro của đối phương tiến đến bên mặt Hứa Tình Thâm.
Trong mắt người đàn ông một dòng lạnh thấu xương hiện lên, anh giơ tay đập rớt micro, lại giơ tay đập camera.
Nữ phóng viên ngơ ngác nhìn, khom lưng nhặt micro lên. Tưởng Viễn Chu sắc mặt xanh mét, trực tiếp cho một chữ, “Cút!”
Trong mắt người ngoài, Tưởng Viễn Chu từ trước đến nay là con người sâu kín không để lộ ra ngoài, ít ra, hỉ nộ anh chưa bao giờ thể hiện ra mặt, càng sẽ không nói “cút” với phụ nữ.
Cô phóng viên xấu hổ mà nói với người quay phim bên cạnh, “Đi, đi phỏng vấn người khác đi.”
Mấy người mau chóng bỏ đi. Hứa Tình Thâm ngẩng đầu lên, Tưởng Viễn Chu khẽ thở dài, ấn đầu ấn cô vào trước ngực mình lại, “Đừng khóc.”
“Tưởng Viễn Chu, Âm Âm chết đều do em sơ sẩy mà thành.”
“Chuyện này sao có thể trách em.” Tưởng Viễn Chu không chịu cho cô ôm trách nhiệm sai lầm này nọ vào bản thân. “Chung quy do Phó Kinh Sênh đã thiếu quá nhiều mạng người...”
Trước TV ở một đầu khác, Phó Lưu Âm vô lực xụi lơ xuống đất. Cô thấy trong màn ảnh xuất hiện gương mặt Hứa Tình Thâm, vẻ mặt Hứa Tình Thâm cực kỳ bi ai đến cực điểm. Phó Lưu Âm vươn tay sờ hình ảnh, “Chị, em không chết, chị cứu em đi! Là Mục Thành Quân, là hắn giam em lại...”
Mục Thành Quân ở phía sau cô cười lạnh, “Dù em có kêu rách họng cũng vô dụng. Ngay hôm nay, tin em chết sẽ truyền khắp toàn bộ Đông Thành, hẳn sẽ chẳng có bao nhiêu người cảm thấy tiếc hận cho em đâu nhỉ? Đại đa số người không quen biết em, nhưng lại biết anh trai em.”
Phó Lưu Âm nhắm mắt, nước mắt chảy ra, “Này tất cả đều là anh an bài, đúng không?”
“Cũng không thể gọi là tôi an bài nhỉ, chung quy gã giả trang làm công nhân kia, vợ hắn xác thật là bị anh em hại chết.”
Phó Lưu Âm ngồi trên mặt đất lạnh băng, nhìn bản tin còn đang đưa mấy tin liên quan khác, “Cho nên tôi cứ như vậy chết rồi phải không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


