Xe của Mục Kính Sâm như mũi tên rời cung phóng ra ngoài, trời còn chưa hoàn toàn sáng tỏ, xe trên đường cái rất ít, khi chuyển làn, thậm chí cả đèn xi nhan anh cũng không bật, anh hoàn toàn sốt ruột lên rồi, chỉ nghĩ tên công nhân kia đã tìm được rồi, vậy cũng nghĩa là Phó Lưu Âm có tin tức.
Hứa Tình Thâm sau khi nhận được tin tức cũng ra ngoài. Một tài xế của nhà họ Tưởng lái xe đưa Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm đi tới cục cảnh sát.
Lúc Mục Kính Sâm tới, nhìn cánh cổng cục cảnh sát, một cảm giác đè áp không cách nào hình dung được làm hô hấp của anh khó khăn, gần như là thở hổn hển. Anh đóng sầm mạnh cửa xe, sau đó đi vào.
Viên cảnh sát phụ trách vụ án vẻ mặt mỏi mệt, nhìn thấy Mục Kính Sâm đi vào, anh ta tiến lên vài bước, nói: “Anh Tưởng và chị Tưởng cũng vừa đến.”
“Người đâu, bắt được rồi phải không?”
“Đúng vậy.”
“Ở đâu?”
“Phòng thẩm vấn.”
Mục Kính Sâm theo người đàn ông đi vào trong, đi tới ngoài phòng thẩm vấn, nhìn thấy Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm đứng ở đó.
Cách một lớp kính, Mục Kính Sâm đi lên trước, nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi trong phòng thẩm vấn. Viên cảnh sát đi vào, một người khác lắc đầu với anh ta, hai người đổi phiên, viêncảnh sát khá trẻ ở trong đi ra.
Anh ta đóng cửa lại, Mục Kính Sâm nôn nóng hỏi: “Hỏi được kết quả gì không?”
Đối phương lắc đầu, “Hắn cắn chặt răng, mãi không chịu nói.”
Mục Kính Sâm hận không thể lập tức vọt vào, viên cảnh sát ngăn lại trước mặt anh, “Sếp Mục, anh không thể vào.”
Hứa Tình Thâm nghe thấy bên trong truyền đến tiếng nói chuyện. Viên cảnh sát phụ trách thẩm vấn cầm tấm ảnh chụp đi đến trước mặt người đàn ông, “Biết người này không?”
Người đàn ông nhìn, lắc đầu, “Không biết.”
“Không quen biết? Ở cùng tầng mà chưa từng đụng mặt?”
Người đàn ông cẩn thận xem xét, “Chúng tôi chỉ phụ trách việc lắp ráp, ai mà đi chú ý để ý người ở nhà bên.”
“Nhưng tôi chưa có nói cô ấy ở nhà bên.”
Thần sắc người đàn ông có chút mất tự nhiên, “Đồng chí cảnh sát, tôi thật sự không biết cô ta.”
Mục Kính Sâm ở ngoài nhìn. Hứa Tình Thâm mắt không hề chớp nhìn chằm chằm về phía người đàn ông kia, “Hắn sẽ khai chứ?”
“Yên tâm.” Tưởng Viễn Chu nắm đầu vai cô. “Nếu tìm được tên này rồi, không tiết lộ ra chút gì thì hắn cũng đừng mong rời khỏi đây.”
Cảnh sát Phương lấy ra mấy tấm ảnh khác, “Cái thùng này là chuyện thế nào? Còn nữa, anh đem cái thùng này đi đâu?”
“Cái này… Đây là cái thùng giấy thôi, tôi mang về nhà bán.”
“Phải không?” Cảnh sát Phương đưa tấm ảnh tới tầm tay người đàn ông. “Mang về nhà nào? Địa phương cụ thể ở đâu? Tôi nói cho anh biết, chúng tôi đã điều tra camera, từ khu nhà Phó Lưu Âm ở đến nhà anh, chẳng qua cũng chỉ nửa giờ đi xe đúng không? Đêm đó anh mấy giờ kết thúc công việc? Vì sao tới rạng sáng hôm sau anh mới quay về nhà mình?”
“Tôi… tôi lại đi nhà khác làm việc.”
“Nhà nào? Khu nhà nào? Chủ nhà tên gì?”
Người đàn ông im tiếng, thở hơi hồng hộc, có vẻ như không chống đỡ nổi mấy câu hỏi liên tiếp này.
“Nói!”
Người đàn ông không nói gì nữa, cánh môi run rẩy, cả người trong ghế dựa lắc lư, sức cùng lực kiệt.
“Đồng bọn của anh cũng sa lưới rồi, dù anh không mở miệng, chúng tôi cũng có biện pháp làm cho họ mở miệng.”
Mục Kính Sâm nhìn chằm chằm sườn mặt người đàn ông. Hắn tựa hồ đang phản kháng một cách không để lộ ra, cho rằng chỉ cần không thừa nhận, chuyện này vĩnh viễn sẽ không bị ai biết.
Dây dưa đến giữa trưa, người đàn ông bên trong vẫn không chịu nhận tội.
“Chính vấn đề này mới làm người ta đau đâu. Có một đoạn đường không có camera, đúng cái đoạn không có ấy, trong thời gian đó bọn chúng làm cái gì không thể nào kiểm chứng. Có điều chờ sau khi xe về, cái thùng giấy kia đã không thấy tăm hơi.”
Trong thâm tâm Hứa Tình Thâm phiếm lạnh, “Đó tức là, để Âm Âm trong thùng, hẳn là ở đoạn đường không có camera chúng đã xử lý xong?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

