Xe từ từ chạy về phía trước, Hứa Tình Thâm rũ mi mắt, rồi lại mau chóng dời tầm mắt xuống trên mặt Tưởng Viễn Chu.
“Sao cơ? Năm đó, anh như thế nào?”
“Em chỉ thấy Mục Kính Sâm không quan tâm Phó Lưu Âm. Không quan tâm, thật ra loại làm như không thấy này mới là loại tra tấn người nhất. Rõ ràng canh cánh trong lòng, trong lòng luôn nghĩ tới, chẳng nhấc nổi tâm tư để làm chuyện gì. Người khác đều có thể quan tâm tình hình gần đây của cô ấy, chỉ có Mục Kính Sâm là không thể.”
Chóp mũi Hứa Tình Thâm hơi hơi chua xót.
“Nếu không có khả năng ở bên nhau, nhịn đau cắt đứt vẫn tốt hơn là dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng.”
“Cho nên, cũng không thể trách móc Mục Kính Sâm.” Tưởng Viễn Chu ôm Hứa Tình Thâm, biết cô trong lòng khó chịu. “Nếu Phó Lưu Âm không xảy ra chuyện, anh cũng hy vọng Mục Kính Sâm cách cô ấy xa một chút, cho cô ấy nhanh chóng bước ra khỏi đau xót, sống cuộc sống mới lần nữa.”
Hứa Tình Thâm tựa người vào trong ngực Tưởng Viễn Chu, gối đầu lên vai anh, “Anh năm đó, thật sự giống với Mục Kính Sâm...”
“Không, so với cậu ta anh lại cố chấp. Anh rõ ràng đã nói với Lão Bạch, mấy thứ như tin tức về em đừng để truyền tới tai anh, mặc kệ em sống có bao nhiêu khổ, cũng không cần để anh biết. Anh đã nghĩ, chỉ cần anh không biết là anh có thể làm như không thấy, thậm chí thấy chết mà không cứu.”
Hứa Tình Thâm không nói gì, Tưởng Viễn Chu vuốt ve đầu vai cô, “Có điều sau này anh lại hối hận muốn chết. Nhưng ở giai đoạn đó, anh cảm thấy chỉ có làm như vậy, anh mới có thể cố nhịn mà sống, mới có thể không bị những áy náy trong lòng áp bách đến chết.”
Hứa Tình Thâm đưa tay lau khóe mắt, người đàn ông càng dùng sức mà ôm cô sát hơn.
“Viễn Chu...” Giọng cô run rẩy, ngẩng đầu nhìn Tưởng Viễn Chu.
Tưởng Viễn Chu dùng ngón tay phủ lên hốc mắt cô, lau những ướt át đi. Hứa Tình Thâm nắm cổ tay anh, “Anh nói, Âm Âm con bé...”
Bàn tay lớn của Tưởng Viễn Chu dịch đến sau cổ cô, hơi hơi dùng sức, áp Hứa Tình Thâm vào ngực mình, “Tình Thâm, anh không muốn nói lời dỗ dành em, tất cả chờ khi kết quả điều tra ra rồi nói sau.”
Phó Lưu Âm mất tích mấy ngày, bặt vô âm tín, tám chín phần mười là đã bị hại.
Đây là suy đoán hợp lý nhất, đối phương hao tâm tổn sức mang Phó Lưu Âm từ trong nhà ra ngoài, Phó Lưu Âm không có kẻ thù, như vậy đối phương chính là nhắm vào Phó Kinh Sênh. Mà nhắc đến vụ án Phó Kinh Sênh, mỗi một cái đều cũng đủ cho kẻ khác lấy mạng Phó Lưu Âm.
Xe của Tưởng Viễn Chu mau chóng rời khỏi cục cảnh sát, Mục Kính Sâm đứng tại chỗ.
Anh bỗng nhiên như mất phương hướng, rõ ràng xe mình đậu ngay bên mà anh cả sức dịch qua một bước cũng không có.
Mỗi một ngày đều trôi qua đến vô tri vô giác, mà hôm nay, có kẻ đã hoàn toàn xô mạnh anh vào một cơn ác mộng, anh biết mình vẫn chưa tỉnh lại.
Chỗ đó, lúc này trống không, Mục Kính Sâm nhìn, lẩm bẩm tự nói: “Phó Lưu Âm, tôi để em đi, là để em sống, tôi không phải cho em đi chết, em sao lại...”
Mục Kính Sâm nói đến đây, đột nhiên im bặt, “Em chỉ là mất tích thôi, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.”
Anh an ủi mình như vậy, chỉ là mấy câu kiểu này, anh lại không tin. Hai tay anh vòng ôm tay lái.
“Sao em lại bị đưa đi? Không phải tôi đã dạy em công phu phòng thân sao? Không phải còn có người của nhà họ Tưởng coi em sao? Vì sao em bị đưa đi?”
Tất cả những khả năng không thể vọt vào đầu Mục Kính Sâm, nhưng cứ hễ vào lúc anh cảm thấy Phó Lưu Âm sẽ không xảy ra chuyện, cô lại xảy ra chuyện.
Mục Kính Sâm không rõ mình làm thế nào mà lái xe về nhà, lúc này đã là đêm khuya, nhưng đèn trong phòng khách nhà họ Mục lại sáng.
Người đàn ông bước từng bước đi vào, như một con rối. Bà Mục tựa vào sô pha buồn ngủ rồi, nghe được tiếng bước chân, bà vội vàng đứng dậy, “Kính Sâm.”
Mục Kính Sâm ngừng chân. Bà Mục và Mục Thành Quân tiến lên, Mục Thành Quân mở miệng trước, “Thế nào? Mẹ đã chờ tới giờ, không yên tâm cho cậu.”
Người đàn ông lắc đầu. Bà Mục gấp đến độ kéo cánh tay Mục Kính Sâm lại, “Kính Sâm, con đói bụng không hả? Vừa rồi cơm cũng chưa ăn mấy miếng đã ra ngoài.”
Bà Mục không quan tâm chuyện của Phó Lưu Âm, xem ra với bà, Phó Lưu Âm sống hay chết còn quan hệ gì với nhà họ Mục chứ?
Mục Thành Quân thấy Mục Kính Sâm sắc mặt không tốt, “Lão Nhị, có phải Phó Lưu Âm xảy ra chuyện rồi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

