Hứa Tình Thâm ra nước ngoài cũng phải mấy ngày, Tưởng Viễn Chu vốn định đưa cô ra nước ngoài chơi, nhưng trong lòng cô luôn bất an, nào còn tâm tư đó.
Một mặt, cô nhớ hai đứa bé ở nhà, mặt khác, cô nghĩ tới chuyện Phó Lưu Âm vẫn chưa liên lạc.
Máy bay đáp xuống, Lão Bạch đã thu xếp xe tới chờ ở ngoài. Hứa Tình Thâm ngồi vào xe, thử gọi điện lại cho Phó Lưu Âm.
Di động của cô ấy vẫn chưa tắt máy, chỉ là không có người nhận.
Xe chạy thẳng về Hoàng Đỉnh Long Đình. Hứa Tình Thâm và Tưởng Viễn Chu đi vào nhà, Lâm Lâm và Duệ Duệ thấy hai người về, vui sướng nhào tới.
“Mẹ!”
Hứa Tình Thâm bế con gái lên, mỏi mệt khắp người đều tan biến, “Lâm Lâm ngoan, nhớ mẹ không nào?”
“Nhớ.”
“Mẹ mang quà về cho các con này, đây!”
Hứa Tình Thâm thả Lâm Lâm xuống đất lại. Tưởng Viễn Chu mở hành lý ra, lấy đồ chơi và quần áo đã chuẩn bị xong hết ra. Con nít vui mừng nhất là nhìn thấy đồ chơi yêu thích, lập tức ôm vào ngực.
Tưởng Viễn Chu hai tay bế mỗi đứa. Hứa Tình Thâm đuổi theo sau, “Con lớn cả rồi, anh bế như vậy không an toàn.”
“Sợ cái gì?” Tưởng Viễn Chu không quan tâm. “Tay anh khỏe, sẽ không làm rớt bọn nhỏ.”
Anh đi đến trước sô pha. Chị người làm cười tủm tỉm đi tới, “Biết Tưởng tiên sinh, Tưởng phu nhân hôm nay về, tôi đã chuẩn bị không ít đồ ăn đấy. Cũng sắp tới giờ, muốn ăn cơm bây giờ luôn không ạ?”
Hứa Tình Thâm nhìn mấy cha con đang chơi đùa, “Em ra ngoài xem một chút, sẽ quay lại ngay.”
Tưởng Viễn Chu ngẩng đầu nhìn cô, “Anh biết em lo lắng cho Phó Lưu Âm, nhưng cũng không thiếu vài phút này, ăn cơm chiều xong anh bảo Lão Bạch đưa em đi.”
“Đúng vậy đó, Tưởng phu nhân, ngồi mấy bay lâu như vậy, chị cũng mệt mỏi rồi, tốt xấu cũng ăn cơm chiều trước đi.” Chị người làm ở bên cạnh khuyên nhủ.
Hứa Tình Thâm thấy Lâm Lâm và Duệ Duệ cũng quay đầu lại nhìn mình, mấy hôm không thấy, cô nhớ vô cùng. Hứa Tình Thâm gật đầu nói: “Vậy được, ăn cơm đi.”
Cô đi tới sô pha trước mặt, ngồi xuống, giơ tay ôm Lâm Lâm vào lòng, lại thơm mạnh một cái; Lâm Lâm nhột, cười khanh khách. Gần đây con bé học được cách vỗ mông, Lâm Lâm sờ sờ khuôn mặt mình, tay kia ôm cổ Hứa Tình Thâm, “Mẹ, con thương mẹ.”
Trái tim Hứa Tình Thâm mềm nhũn, yếu ớt, tan chảy, hai tay cô ôm chặt nhóc con trong lòng, “Mẹ cũng thương con. Bảo bối của mẹ, mẹ thương nhất.”
Tưởng Viễn Chu liếc mắt, “Em nói như vậy không hay rồi nhỉ?”
“Có gì không hay?” Hứa Tình Thâm tiếp tục chơi với con, bộ dạng hôn thế nào cũng không đủ. Duệ Duệ ngồi trong lòng Tưởng Viễn Chu, đang tự chơi đùa với chiếc máy bay điều khiển từ xa. Tưởng Viễn Chu dịch lại gần hai người chút, “Ai là người em yêu nhất?”
Lâm Lâm nhìn anh, giơ tay đẩy mặt đi.
Tưởng Viễn Chu ôm Hứa Tình Thâm vào lòng, “Lúc ở trước mặt anh em cũng đâu có nói như vậy.”
“Anh nghiêm túc thật.”
“Đó là đương nhiên.”
Hứa Tình Thâm không để bụng, ai cũng sẽ buột miệng thốt ra vài từ, không phải sao? Đặc biệt là đối diện với đứa con đáng yêu. Tưởng Viễn Chu thả Duệ Duệ xuống đất, để thằng bé tự đi chơi, “Bà xã, cuộc sống sau này chính là của hai người chúng ta, con cái rồi cũng sẽ có gia đình của chúng.”
Người đàn ông như thế có chút đáng sợ, Lão Bạch âm thầm nghĩ, mình sau này cũng không nên như vậy.
Chị người làm đi tới, bữa tối đã xong rồi, Hứa Tình Thâm bế Lâm Lâm lên đi qua đó.
Ăn xong cơm chiều, tài xế cũng đã trở lại, nhìn thấy Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm rất vui vẻ, “Tưởng tiên sinh, Tưởng phu nhân.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


