Hôm sau.
“Anh bế em lên giường được không?”
Mục Thành Quân nhìn cô ta một cái, hắn đi qua vài bước. Lăng Thời Ngâm giữ chặt bàn tay hắn, “Dạo này vất vả lắm phải không? Anh cũng thật là, nên cho mình nghỉ ngơi mấy ngày đi chứ.”
Người đàn ông rút tay ra, vẻ mặt không chút nào xao động. Hắn nghĩ đến dáng vẻ sợ hãi kia của Phó Lưu Âm. Lăng Thận là anh ruột Lăng Thời Ngâm, nhà họ Lăng sinh ra một tên biến thái biến thái như vậy thì Lăng Thời Ngâm có thể tốt chỗ nào chứ?
Đừng ở đây giả mù sa mưa với hắn.
Người đàn ông từ trên cao nhìn xuống cô ta, “Lăng Thời Ngâm, cô ở đây giả bộ với tôi cũng vô ích, tôi không cần hiền thê gì.”
Môi Lăng Thời Ngâm giật giật, “Thành Quân, chẳng lẽ anh là cục đá sao? Bất luận em thế nào với anh, anh vẫn thờ ơ như vậy?”
Mục Thành Quân cười lạnh, xoay người đi vào phòng tắm rửa mặt.
Sau khi đi ra, người đàn ông đi thẳng về phòng cất quần áo. Lăng Thời Ngâm nắm bàn tay lại, có chút khẩn trương. Đợi khi người đàn ông trở ra, Lăng Thời Ngâm nhìn thấy hắn mặc bộ âu phục kia, trong lòng cô ta hoàn toàn được thả lỏng.
Lăng Thời Ngâm cũng không biết Mục Thành Quân hôm nay sẽ mặc bộ nào, chỉ có thể chọn thử bộ có màu kiểu dáng ngày thường hắn thích một lần, không ngờ Mục Thành Quân thật sự lấy bộ này.
—
Tài xế của nhà họ Tưởng lái xe tới khu nhà Phó Lưu Âm. Sau khi Hứa Tình Thâm gọi điện, anh ta cảm thấy hay là nên làm ra vẻ, nếu không Tưởng phu nhân mà trách tội cũng không tốt.
Anh ta ở trong xe nghịch di động, thấy cũng gần tới giờ. Anh ta biết Phó Lưu Âm chắc chắn đã tự đi tàu điện ngầm.
Tài xế đánh tay lái, lái xe tới trường của Phó Lưu Âm. Anh ta cứ đi không một chuyến như vậy, cũng coi như để có thể báo cáo kết quả làm việc.
Xe của Mục Kính Sâm đi ngang qua cổng trường, vừa lúc tài xế của nhà họ Tưởng lái xe về.
Người đàn ông nhìn ra ngoài cửa sổ, tài xế nhất định là vừa đưa Phó Lưu Âm tới trường. Mục Kính Sâm đạp phanh lại, ngừng xe ở ngoài tường.
Chương trình phát thanh trong sân trường đang lần lượt phát đi mấy bài hát mới, ngón tay Mục Kính Sâm gõ nhẹ trên tay lái, tình cờ nghe được một câu:
“Mơn mởn hoa đào lạnh, chuyện kiếp trước người làm sao buông xuống?Trái tim mịt mờ này còn giả vờ không đau đớn, không gượng épĐều là sự giả dối…”*
*[ Lạnh Lẽo/涼涼(OST Tam Sinh Tam Thế: Thập Lý Đào Hoa) ]
Động tác của người đàn ông đột nhiên dừng lại. Anh nhìn ngón tay để trên tay lái, chính anh không cảm giác được, nhưng đôi mắt lại có thể nhìn thấy chúng đang phát run.
Tầm mắt Mục Kính Sâm sau đó hướng sang ghế lái phụ. Xe anh gần như chưa từng chở người nào người khác, vị trí đó từ trước đến nay đều là Phó Lưu Âm ngồi.
Anh dựa nửa người trên ra sau, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Hóa ra không đau, không nhớ tới, có chăng cũng chỉ là mạnh mẽ giả vờ thôi. Đúng không, giống như câu ca từ kia, có chăng đều là biểu hiện giả dối.
Bà Mục thấy anh đã nhiều ngày mà cảm xúc vẫn bình thường, vẫn ở trong thầm lén vui mừng. Chẳng qua Mục Kính Sâm từ trước đến nay không phải người biểu lộ cảm xúc ra ngoài, anh cho rằng mình có thể nói tiếp nhận là tiếp nhận, lại không nghĩ loại đau khổ này tiếp nhận quá nhanh, quá mạnh, toàn bộ tác dụng phụ hóa ra chỉ có khi ở một mình mới có thể phát ra được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


