Tất cả sự chấn động, kinh hãi đều không đủ để có thể hình dung ra biểu hiện của Phó Lưu Âm vào thời khắc này. Cô khó có thể tin nổi, nhìn Mục Thành Quân chằm chằm.
“Anh… Anh nói cho rõ ràng.”
“Em thông minh như thế, cũng đã đoán được rồi mà?”
Phó Lưu Âm có cảm giác hy vọng cuối cùng của mình hình như đã bị tự tay Mục Thành Quân phá vỡ, vành mắt cô ửng đỏ.
“Tất cả mọi người cho là tôi đã chết, phải không?”
“Không, không có khả năng, không đơn giản như thế.”
“Âm Âm, em cũng đừng coi chuyện này quá khó khăn.”
Mục Thành Quân liếc nhìn chén đũa trên tủ đầu giường, hắn đưa tay, đầu ngón tay di chuyển trên viền bát.
“Tôi biết Tưởng phu nhân trọng tình trọng nghĩa, biết rõ mình bị Phó Kinh Sênh làm hại rơi vào hoàn cảnh khốn khổ còn có thể giúp em, thế nhưng muốn giúp là một chuyện, không giúp được, vậy nên làm thế nào đây?”
Phó Lưu Âm không chấp nhận được sự thật như vậy, có lẽ có thể nói, câu nói của Mục Thành Quân đã dọa cô sợ hãi một cách ghê gớm.
“Sao anh có thể khiến người khác nghĩ rằng tôi đã chết?”
“Âm Âm, bây giờ em không cần hoài nghi tôi, vì có một ngày, khi tất cả mọi người không tìm được em nữa, em sẽ biết.”
Phó Lưu Âm ra sức lắc đầu: “Không, đừng!”
“Em mang danh em gái của Phó Kinh Sênh, cứ cho là tôi thả em ra, em có thể bảo đảm cả đời mình sẽ bình an vô sự sao? Muốn tìm em tính sổ không chỉ có một mình tôi, mà còn người khác nữa… Bọn họ sẽ không hạ thủ lưu tình với em đâu.”
Phó Lưu Âm ngồi dậy, cô lê đầu gối nhích về phía trước vài bước, đưa tay kéo ống tay áo của Mục Thành Quân.
“Nếu tôi ngoan ngoãn ăn, anh có thể tôi đi sao?”
Mục Thành Quân ngồi xuống, không kìm chế được nụ cười lạnh bật lên thành tiếng: “Em nghĩ có khả năng sao?”
“Có thể.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


