“Vết thương bị người ta gây ra.”
Mục Kính Sâm liếc nhìn lần nữa.
“Vậy sao, ai có khả năng khiến anh bị thương chứ?”
“Ngoại trừ phụ nữ, còn có thể là ai đây?” Mục Thành Quân tự giễu.
Từ trước đến nay Mục Kính Sâm không hỏi tới chuyện của Mục Thành Quân, nhưng hôm nay quỷ thần xui khiến thế nào mà hỏi thêm một câu: “Người phụ nữ nào?”
“Một người phụ nữ không hề có liên quan tới em.” Mục Thành Quân đưa tay giữ cổ. “Nếu không phải là ở nhà còn có mẹ, nói thật, anh cũng không muốn về.”
“Em cũng vậy.” Sắc mặt Mục Kính Sâm vẫn bình tĩnh như thường.
Mục Thành Quân hạ cánh tay xuống, lòng bàn tay có chút dinh dính, Mục Kính Sâm nhìn thấy, nói:”Anh cũng không sợ bị người phụ nữ đó cắt động mạch chủ.”
“Yên tâm đi, dù sao cô ấy cũng không có gan này.”
Mục Kính Sâm xoay người, rót cho mình chén rượu.
“Như anh mà đi ra ngoài, dạng phụ nữ nào mà không có? Nhưng lúc nào cũng thích dùng sức mạnh, có mệt hay không?”
Mục Thành Quân cười nhạt: “Anh chỉ có cái vỏ rỗng mê hoặc người khác mà thôi, đến khi lên giường, không phải là anh không mạnh mẽ được hay sao?”
Người đàn ông đặt ly rượu vào trong tay Mục Kính Sâm, hắn mở bình rượu lần thứ hai, rót đầy cho anh, Mục Thành Quân cầm ly rượu lên rồi tiếp tục nói: “Dù so anh cũng phải khiến bọn họ dễ bảo mới được, nếu không, bọn họ sẽ truyền bí mật của anh ra ngoài.”
“Không chết được, trên lầu có thuốc.”
Mục Thành Quân lên lầu, khi đi qua lầu hai, liếc nhìn căn phòng của bà Mục, nếu không phải là sợ bà Mục nói hắn trắng đêm không về, thật sự là hắn không muốn về chút nào.
Căn phòng trên lầu ba, trong phòng ngủ chính chỉ có một người, Mục Thành Quân đẩy cửa đi vào, Lăng Thời Ngâm còn chưa ngủ, nghe thấy động tĩnh, cô ta không khỏi vểnh tai.
“Ông xã.”
Mục Thành Quân không đáp lại, hắn đi thẳng vào phòng tắm, cầm chiếc khăn mặt sạch đặt tại cổ.
Người đàn ông đi tới bên giường, Lăng Thời Ngâm vội vàng kéo cánh tay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


