Bảo vệ của khu nhà cũng không có ấn tượng quá sâu với Phó Lưu Âm, chung quy ngày nào cũng nhiều chủ nhà đi qua lại như vậy, mà Phó Lưu Âm lại không thích nói chuyện, ai cũng sẽ không đi nhớ một cô gái tính cách chẳng hoạt bát.
Phó Lưu Âm từ trường về, đi ngang qua cổng khu nhà, cô cà thẻ để vào.
Đi vào thang máy, cô nhìn thấy có mấy người bộ dạng công nhân đang dịch chuyển cái thùng đến bên cạnh cô. Phó Lưu Âm ấn lầu bảy, thang máy đi lên, đối phương vẫn không ấn số tầng.
Thang máy tới tầng, những người công nhân kia mang theo đồ đi ra ngoài trước, hóa ra bọn họ cũng lên lầu bảy.
Mấy người họ đi thẳng đến trước căn hộ sát vách với Phó Lưu Âm, cầm chìa khóa rồi mở cửa đi vào.
Phó Lưu Âm vào nhà, đóng cửa lại. Không bao lâu, cô nghe được cách vách truyền đến tiếng máy khoan điện ong ong, rất ầm ĩ.
Cô ngồi trước sô pha, TV xem không vào, sách cũng xem không vào, mãi đến khi có một tràng tiếng chuông cửa truyền tới lỗ tai cô.
Phó Lưu Âm bước mấy bước tới, mở cửa ra, đứng ở ngoài là một người công nhân.
Trong mắt cô dâng lên vẻ đề phòng, hai tay đè ván cửa, “Có việc gì sao?”
“Ngại quá, bọn tôi ở sát vách đang sửa sang, làm ồn tới cô phải không? Chẳng còn cách, chủ nhà đẩy tiến độ, ngày nào cũng thúc giục bọn tôi. Bọn tôi cũng biết sắp đến giờ tan tầm, thật sự xin lỗi… Bọn tôi 6 giờ nhất định sẽ dừng công việc, được không?”
Nếu người ta đã tới riêng chào hỏi, Phó Lưu Âm cũng không dám nói gì, cô khẽ gật đầu, “Không sao.”
Đóng cửa lại, người công nhân quay lại tiếp tục thi công. Phó Lưu Âm nhìn đồng hồ, nếu đến 6 giờ là dừng, vậy bài tập hôm nay của cô vẫn nên để sau làm đi, dù sao buổi tối còn rất nhiều thời gian.
Hứa Tình Thâm ra nước ngoài, Phó Lưu Âm càng không có người nói chuyện.
Mẹ của Triệu Hiểu bị sái chân phải nằm viện, Phó Lưu Âm mấy ngày nay căn bản chưa gặp được Triệu Hiểu. Gọi điện thoại, hai người cũng chỉ đơn giản nói vài câu. Mẹ Triệu hiểu phải làm phẫu thuật, hiện tại cô ấy cũng không có tâm tư khác.
Phó Lưu Âm đối phó đại với bữa cơm chiều, tới khoảng 5 giờ, chuông cửa lần thứ hai vang lên.
Phó Lưu Âm buông chén trong tay đi tới. Cô mở cửa, đứng ngoài cửa vẫn là người công nhân lúc nãy.
“Xin lỗi, lại tới làm phiền cô.”
“Có chuyện gì sao?”
“Nhà cô có nước ấm không? Chúng tôi quên mang theo nước, muốn xin chút nước nấu chín.”
Phó Lưu Âm nhìn hắn, “Anh muốn uống nước sao?”
“Phải.”
“Tủ lạnh của tôi có nước khoáng, tôi lấy cho các anh mấy chai vậy.”
“Vậy xin lỗi nhiều…”
“Không sao.” Phó Lưu Âm nói xong, nhẹ buông tay, xoay người đi vào trong phòng. Cửa sắp đóng lại, tên đàn ông nhẹ nhàng giơ tay đẩy cánh cửa, hắn rón ra rón rén đi vào trong. Phó Lưu Âm cũng coi như có cảnh giác, cô mơ hồ nghe được phía sau có động tĩnh, vừa định xoay đầu nhìn lại, miệng mũi đã bị người ta dùng khăn lông chụp mê.
—
Lúc còn chưa tỉnh lại hoàn toàn, Phó Lưu Âm đã cảm giác thấy lạnh, cô không khỏi giật giật chân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

