Quay về chỗ ở, Phó Lưu Âm tan học tương đối sớm, cô đi vào nhà, đổi dép lê đi vào…
Ngồi trước bàn trà trong phòng khách, cô lôi sách vở từ ba lô ra, thật ra hôm nay trên lớp, cô một chữ cũng không nghe vào. Tay cầm bút của Phó Lưu Âm có chút run, những con số trước mặt như nhảy nhót trên giấy, cô xoa nhẹ đôi mắt, cả người nằm trên sách vở.
“Cô Tưởng” mà người tài xế nói, chính là dì nhỏ của Tưởng Viễn Chu. Năm đó Hứa Tình Thâm bị lập kế, những âm mưu liên tiếp khiến trên lưng cô đeo tội danh khám sai gây chết người. Mà lúc ấy, các bệnh viện ở Đông Thành cũng không dám thuê cô làm. Hại chết người thân nhất của Tưởng Viễn Chu, Hứa Tình Thâm không thể không đi xa tha hương, đem mình máu chảy đầm đìa tách khỏi cuộc sống quen thuộc.
Phó Lưu Âm hẳn là người mâu thuẫn trong lòng nhất.
Người khác đều có thể hận anh cô, hận đến nghiến răng nghiến lợi cũng được, hận không thể lột da rút gân hắn cũng thế. Phó Lưu Âm cũng hận vậy, nhưng đó là người thân duy nhất của cô, một mặt cô hận, một mặt lại vẫn muốn thuyết phục mình tha thứ. Nếu mất anh ta, Phó Lưu Âm ở trên đời này thật sự sẽ liền lẻ loi một mình.
—
Lúc Hứa Tình Thâm tới đây cũng là sau khi tan tầm. Cô có chìa khóa bên này, lúc mở cửa đi vào liền nhìn thấy Phó Lưu Âm gục trên bàn trà không nhúc nhích.
Cô bị dọa nhảy, thốt lên: “Âm Âm?”
Phó Lưu Âm không thốt một tiếng, cô đưa lưng về phía Hứa Tình Thâm. Hứa Tình Thâm không thấy được mặt cô, càng như vậy, Hứa Tình Thâm lại càng cảm thấy không thích hợp. Bộ dạng này của con bé, không phải là…
Hứa Tình Thâm đi nhanh tới, đầu tiên là nhìn chỗ cổ tay Phó Lưu Âm, xác định không có vết máu hay gì lạ thường, lúc này cô mới khom lưng vỗ nhẹ vào vai Phó Lưu Âm, “Âm Âm.”
“Đói lả rồi phải không?”
“Không đói bụng.”
Hứa Tình Thâm buông tay cô ra, “Chị đi làm cơm chiều cho em.”
Phó Lưu Âm bắt lấy cánh tay Hứa Tình Thâm, “Chị, để em.”
Ban ngày chị ấy còn phải đi làm, sau giờ làm còn muốn chạy qua bên này, Phó Lưu Âm muốn bảo chị ấy đừng tới, nhưng cô biết Hứa Tình Thâm là vì không yên tâm. Phó Lưu Âm cầm lấy điều khiển từ xa mở TV lên, “Chị ngồi trước đi, em làm hai món đơn giản được mà.”
Phó Lưu Âm đi dép lê vào bếp. Cô muốn mau chóng thích ứng, không thể đã làm liên lụy tới Hứa Tình Thâm mà còn yên tâm thoải mái mà hưởng thụ sự quan tâm của chị ấy đối với mình.
Ngày thường cô không có cơ hội nấu ăn nào, có điều từng vào bếp, nhưng trù nghệ cũng không tốt chỗ nào.
Lúc ăn cơm chiều, Phó Lưu Âm gắp đồ ăn cho Hứa Tình Thâm, “Có phải hơi khó ăn không ạ?”
“Vẫn được.”
Phó Lưu Âm cười cười, “Nói thật, ở đây em khá ổn, em cũng có phần mềm gọi cơm hộp, lúc một mình, em có thể kêu cơm hộp.”
Hứa Tình Thâm buông chén xuống, từ trong túi lấy ra một tấm thẻ, cô đưa thẻ cho Phó Lưu Âm, “Hàng tháng chị cho em một khoản phí để sinh hoạt, lúc kêu cơm hộp phải cẩn thận.”
Bàn tay Phó Lưu Âm nắm lại, ngón tay có chút run, nhưng vẫn cầm lấy thẻ ngân hàng, “Dạ, em bảo người đưa cơm chờ ở cổng lớn là được, tự em sẽ xuống lấy.”
Đây cũng là cách Phó Lưu Âm có thể chăm sóc cho bản thân. Hứa Tình Thâm ngày thường công việc cũng bận, không có khả năng thời thời khắc khắc quan tâm đến bên này. Phó Lưu Âm nắm chặt bàn tay, chỉ có nhận lấy, Hứa Tình Thâm mới có thể yên tâm đúng không?
—
Ăn cơm chiều xong, Hứa Tình Thâm lái xe trở lại Hoàng Đỉnh Long Đình. Tưởng Viễn Chu nghe được động tĩnh, từ trong nhà đi ra.
Hứa Tình Thâm bước nhanh tới, đi tới trước mặt người đàn ông, cô giơ tay ôm lấy cánh tay anh, “Sao lại ra đây?”
“Anh sợ anh không ra đón em, thời gian thấy em sẽ càng ít.”
“Lời này sao lại nói thế?”
Tưởng Viễn Chu giơ đồng hồ lên, để đồng hồ tới trước mặt Hứa Tình Thâm, “Em mấy giờ là tan làm?”
“Em qua chỗ Âm Âm xem.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

