“Cậu hai, chiếc nhẫn này...”
Mục Kính Sâm nắm chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay: “Các người ra ngoài trước đi.”
“Cô xem bộ dạng của cậu hai như vậy đó, cô muốn chết sao?”
Mục Kính Sâm ngồi xuống bên mép giường. Trong lòng bàn tay dâng lên cảm giác đau nhói rất khó chịu. Anh mở các ngón tay ra, viên kim cương kia thật là sáng đến chói cả mắt.
Đây là chiếc nhẫn do anh đoạt từ người khác, cho nên mới mang đến điềm xấu cho anh.
Quả nhiên Phó Lưu Âm để lại nó, không hề mang đi. Lúc trước anh có cho cô một xấp chi phiếu, nói là hàng tháng sẽ gửi vào torng tài khoản đó một số tiền, là hoa hồng của bên sân huấn luyện. Trước khi cô đi, Mục Kính Sâm vẫn chưa nhắc tới số tiền này, nhưng mà có lẽ cô cũng không có ý muốn đòi.
Cả người anh ngã về sau, mắt thấy chum đèn thủy tinh trên trần nhà cũng bị cháy đen.
Mục Kính Sâm lại siết chặt bàn tay, viên kim cương bén nhọn không ngừng đâm vào da thịt anh.
Mãi cho đến buổi tối, một mình Phó Lưu Âm ngồi đờ đẫn ra trên ghế sô pha. Cô là bị tiếng điện thoại trong phòng khách đánh thức.
Cô giật mình cầm ống nghe lên: “A lô?”
Bên trong truyền đến tiếng của Hứa Tình Thâm: “Âm Âm, em không sao chứ?”
“Không, không có việc gì.”
“Ăn cơm tối chưa?”
“Vẫn chưa.”
“Vậy lát nữa chị đi ăn với em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)