Sự việc quá bất ngờ, Lăng Thời Ngâm không kịp đề phòng, thiếu chút nữa thì tức đến phun ra một ngụm máu tươi. Cô ta vung tay định ném điện thoại đi nhưng nghĩ lại một chút vẫn nên là cầm nó trên tay.
Hứa Tình Thâm lái xe đến bệnh viện. Phó Kinh Sênh đã sớm được đẩy từ phòng cấp cứu sang phòng bệnh đặc biệt.
Trước cửa có người canh gác. Phó Lưu Âm muốn đi vào nhìn Phó Kinh Sênh một lát nhưng bởi vì thân phận hiện giờ của Phó Kinh Sênh quá đặc biệt nên nếu cô vào thăm thì phải có người vào theo.
Hứa Tình Thâm ở bên ngoài chờ cô. Phó Lưu Âm vừa bước vào thì thấy Phó Kinh Sênh đang nằm trên giường bệnh, hai chân bị còng lại ở cuối giường. Hình ảnh đó phản chiếu vào đáy mắt cô, đau đớn như có ngàn mũi kim châm vào. Cô đi tới bên cạnh giường bệnh, không ngờ Phó Kinh Sênh cũng có ngày hôm nay. Chắc chắn hắn không muốn để cô nhìn thấy bộ dạng này của mình. Nhưng thôi có thể nhìn như thế cũng tốt, ít ra cô không bị người ta đuổi ra ngoài.
Hai mắt Phó Lưu Âm cơ hồ vẫn còn sung đỏ. Cô không có nhiều thời gian, cô chỉ ở lại đó một lúc rồi phải đi ra ngay. Hứa Tình Thâm tiến lên vài bước: “Âm Âm, để chị sắp xếp cho em một chỗ ở.”
Phó Lưu Âm há hốc mồm, định nói không cần, thế nhưng trên đời này ngoài Hứa Tình Thâm ra, hiện giờ cô còn có thể trông cậy vào ai chứ?
Trở lại trên xe, Hứa Tình Thâm cài dây an toàn vào rồi khởi động xe: “Em cũng đừng quá lo lắng về anh trai mình.”
“Đã như vậy rồi, em có lo lắng cũng không có tá dụng gì.”
“Chị nghĩ em sẽ có rất nhiều lời muốn nói với anh trai em, sao lại trở ra nhanh như vậy?”
Phó Lưu Âm cắn răng lại, lắc đầu nói: “Em cũng không biết có thể nói gì với anh ấy nữa. Chẳng lẽ em hỏi tại sao anh ấy lại làm ra loại chuyện đó sao? Thân nhân của những người bị hại không cách nào tha thứ cho anh ấy, mà bản thân em thật ra cũng không thể tha thứ cho anh ấy. Em hết lần này tới lần khác bị người ta hãm hại còn không phải là vì bị anh ấy liên lụy hay sao? Nhưng anh ấy là người thân duy nhất của em, em không thể bỏ mặc được.”
Hứa Tình Thâm lái xe rời đi. Phó Lưu Âm liếc nhìn bệnh viện: “Nếu như anh ấy cứ hôn mê mãi, em có thể đón anh ấy về không?”
“CHuyện này chắc chắn là không được, dù sao anh trai em cũng không phải tội phạm bình thường...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

