“Bọn họ về rồi đúng không?”
“Dạ.”
Chị giúp việc còn muốn nói gì đó, nhưng Phó Lưu Âm đã đi ra ngoài trước. Chị giúp việc vốn đi lên để kêu cô, thấy Phó Lưu Âm bước nhanh ra ngoài, chị ta đành đuổi theo.
Tiếng bước chân của Phó Lưu Âm từ xa tới gần, người nhà họ Mục đều ở trong phòng khách, bà Mục ngồi trên sô pha. Mấy ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô, cô cảm thấy mỗi một bước mình đi đều gian nan lạ thường.
Phó Lưu Âm thấy bà Mục trên đầu quấn băng gạc, sắc mặt tái nhợt. Lúc cô đi tới, Lăng Thời Ngâm dẫn đầu lên tiếng: “Phó Lưu Âm, cô xem chuyện tốt cô làm đi!”
Cô đứng trước bàn trà, tầm mắt dừng trên mặt bà Mục, “Đây không phải tôi làm.”
“Chuyện tới lúc này mà cô còn muốn ngụy biện?” Lăng Thời Ngâm làm ra bộ dáng khó tin. “Mẹ bị thương thành như vậy, cô còn nói không quan hệ tới cô?”
“Ý cô là, vết thương trên đầu bà là tôi nện?”
“Đó vốn chính là sự thật.”
Phó Lưu Âm lúc này miệng khô lưỡi khô, cảm giác trong cổ họng như đang bốc khói, “Không phải tôi. Lúc tôi đi rồi, rõ ràng bà đang bình thường. Chúng tôi chỉ giằng co ở cửa một lúc, tôi có đẩy bà một cái, nhưng tôi cũng chẳng có dùng sức gì nhiều, hoàn toàn không đến mức làm người ta bị thương như vậy được.”
Bà Mục đầu đau muốn nứt ra, “Tôi từ trước đến giờ biết cô có miệng lưỡi, không ngờ sự thật lại cũng bị cô từ đen nói thành trắng cho được.”
Lăng Thời Ngâm đẩy xe lăn lên trước, “Lúc cô đánh mẹ, tôi ở ngay hiện trường, tôi nhìn thấy rõ ràng. Cái bình hoa kia tuy đã vỡ,nhưng vẫn còn dấu vết rõ ràng, cô còn muốn ngụy biện… Có phải muốn làm như phá án không – điều tra xem trên đó có vân tay của cô?”
“Đồ trang trí để trong phòng khách, cái nào không chạm qua?” Phó Lưu Âm quét ánh mắt qua bên cạnh chiếc điện thoại, chỗ vốn trang trí bình hoa trống không. “Tôi còn từng dùng nó để cắm hoa, có vân tay của tôi không lạ gì.”
“Dù sao cũng chỉ là một câu: cô không chịu thừa nhận.”
Phó Lưu Âm nhìn ra phía ngoài cửa sổ, ánh mặt trời có gì che chắn xuyên qua cửa sổ chiếu vào. Một buổi tối qua đi, cô nhịn không được mà nắm chặt bàn tay. Trong lòng không dám nghĩ Phó Kinh Sênh hiện tại thế nào rồi, khuôn mặt nhỏ của cô phủ kín vẻ nghiêm trọng. Trong thời gian trôi qua lãng phí, cô đã nghĩ rất thấu suốt, cô miễn cưỡng kéo khóe miệng, “Không cần hắt nước bẩn lên người tôi nữa, mặc dù, có lẽ tôi cũng chẳng thiếu một chậu này đâu. Nhưng trong khoảng thời gian tôi ở nhà họ Mục, bình tĩnh mà xét lại, mẹ, mẹ đối với con rất tốt. Con không phải kẻ vong ân phụ nghĩa, bây giờ con phải đi, con cũng không muốn lưng đeo cái tội danh đả thương người mà đi. Con không có làm là không có làm, mặc kệ các người tin hay không…”
“Ai mà tin cô?” Lăng Thời Ngâm lạnh lùng ngắt lời Phó Lưu Âm.
Đúng vậy, ai sẽ tin cô?
Phó Lưu Âm bị những lời này khẽ đâm vào, ánh mắt cô không chịu sự kiểm soát của cô mà rơi xuống trên mặt Mục Kính Sâm, anh… quyết cũng không tin cô.
Nếu cô giải thích cũng vô ích, vậy cần gì phải lãng phí thời gian nữa chứ?
Lúc này cô tâm tâm niệm niệm nhớ về tình trạng của Phó Kinh Sênh bên kia. Phó Lưu Âm tối qua ngồi cả đêm trên mặt đất, cô đã sớm buộc mình tính tới điều tệ nhất trong những điều tệ nhất. Nếu Phó Kinh Sênh không thể gượng qua, chết rồi, thì cũng coi như là số của anh ấy đi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

