Hai người giằng co, nhưng Phó Lưu Âm hoàn toàn không phải đối thủ của Mục Kính Sâm.
Mấy người ngồi ở ghế bên kia định đứng dậy khuyên can, “Xin lỗi, cô ấy vẫn chưa thể đi.”
“Vì sao?” Mục Kính Sâm nhướng mày hỏi.
“Cô ấy là người thân duy nhất của Phó Kinh Sênh, giải phẫu…”
Mục Kính Sâm cười lạnh, “Phó Kinh Sênh không có người thân, hắn sống hay chết, không liên quan tới chúng tôi. Các anh cũng không cần phải cứu giúp hắn, cho hắn chết thẳng ở trong đó không phải càng tốt sao? Giết người thì đền mạng, chẳng lẽ hắn không nên chết?”
Hai người kia nhìn nhau. Nghe thấy lời này, Phó Lưu Âm nhào tới trước như điên, “Không, đừng như vậy.”
Mục Kính Sâm cánh tay ôm bả vai cô. Người đứng trước mặt tựa hồ muốn ngăn lại, Mục Kính Sâm nhìn bọn họ, “Cô ấy là vợ tôi, tôi muốn đưa cô ấy đi khỏi ấy, các anh quản được sao?”
Hai người kia rõ ràng do dự. Phó Lưu Âm dùng tay đấm đánh vào ngực Mục Kính Sâm, “Chúng ta sắp ly hôn rồi, anh không quản được tôi, anh buông tôi ra!”
“Phải, sắp ly hôn.”
Nghe thấy hai chữ này, Mục Kính Sâm trong lòng khó tránh khỏi cảm giác đau đớn, khóe môi anh cong lên vẻ tự giễu. Nhưng giờ không phải vẫn chưa ly hôn sao?
Anh cưỡng ép mang Phó Lưu Âm đi. Phó Lưu Âm không chịu đi, hai chân bị kéo lê trên mặt đất, “Cứu mạng, cứu cứu tôi, để tôi lại.”
“Mục Kính Sâm, nếu anh tôi xảy ra chuyện gì, tôi sẽ hận anh, tôi sẽ hận chết anh.”
“Em hận tôi cũng được, tôi không quan tâm.” Mục Kính Sâm tay giữ bả vai cô, sau đó dùng sức nhét cô vào trong xe.
Phó Lưu Âm còn muốn đi ra, nhưng Mục Kính Sâm lại đóng mạnh cửa lại.
Người đàn ông ngồi vào trong xe, khóa cửa xe lại rất nhanh. Phó Lưu Âm nhẹ giọng thở hổn hển, “Tôi nói rồi, mẹ anh bị thương không liên quan gì tới tôi.”
“Em biết rõ điều bà không thể tiêu tan nhất chính là cái chết của ba tôi.”
“Nhưng là lúc ấy tôi nhận được điện thoại. Bên nhà giam chắc chắn cũng sẽ sợ gánh trách nhiệm, làm cuộc phẫn thuật lớn như vậy, làm đứa em gái duy nhất của anh ấy, tôi chẳng lẽ không nên chạy qua đó ư?”
Nếu đổi lại là Mục Kính Sâm, anh cũng làm không được.
Nhưng trên đời này, chữ giả dối nhất, chính là “nếu”.
Mục Kính Sâm đứng ở vị trí nhà họ Mục, suy xét việc đương nhiên không giống Phó Lưu Âm. Anh khởi động ô tô, bánh xe lăn qua vạch trắng ở cổng bệnh viện. Phó Lưu Âm ngồi dậy, cô dùng tay kéo kéo cánh tay Mục Kính Sâm.
“Anh thả tôi xuống xe được không? Bác sĩ nói ca phẫu thuật của anh tôi rất nguy hiểm, cửu tử nhất sinh đó!”
“Thế không phải tốt quá sao?” Con ngươi của Mục Kính Sâm xuyên qua kính chiếu hậu quét về phía Phó Lưu Âm. “Nếu hắn đi như vậy, với ai cũng đều có lợi. Hắn chính là vốn dĩ không nên tồn tại.”
Phó Lưu Âm nghe thế, suy sụp khóc rống lên. Cô ngồi lại chỗ cũ, hai tay chống bên người, “Tội của anh ấy vẫn chưa chuộc xong, để anh ấy từ từ chuộc tội không tốt sao? Giữ lại mạng cho anh ấy, nói như vậy, tôi cuối cùng cũng có thể biết tôi trên đời này đây còn có người thân; bằng không, tôi sống còn có thể đi đâu? Còn có thể kêu ai một tiếng người thân?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
