Hai ngày nay tinh thần bà Mục hoảng hốt, bị Phó Lưu Âm đẩy như vậy thì văng tới bên cạnh tủ.
Phó Lưu Âm định bước tới. Bà Mục tay chống mép tủ, vẫn còn ổn, không bị đụng phải chỗ nào khác. Phó Lưu Âm nuốt ba chữ “rất xin lỗi” xuống cổ họng, hiện tại thời gian cũng không đợi người, cô cần phải chạy nhanh đi xem Phó Kinh Sênh thế nào.
Cô nắm đôi bàn tay trắng như phấn, cũng không quay đầu lại mà chạy ra ngoài.
Lăng Thời Ngâm đẩy xe lăn đi tới cạnh bà Mục, “Mẹ, mẹ, mẹ không sao chứ?”
Bà Mục cả người xụi lơ trên mặt đất, không có sức nói chuyện, “Nó, nó…”
“Quên đi ạ, chúng ta cũng ngăn không được nó.”
—
Lúc lao ra khỏi nhà họ Mục, Phó Lưu Âm đứng ở bên đường nhìn khắp nơi xung quanh, cô muốn chặn một chiếc xe lại, nhưng chung quanh nơi này xe taxi lại không vào được, cô chỉ có thể chạy chậm về phía trước.
Người của nhà họ Lăng phái tới đang ngồi an vị trong xe. Nhìn thấy Phó Lưu Âm đi ra, gã đàn ông dẫm chân ga theo tới.
Phó Lưu Âm muốn đi qua bên kia đường, gã đàn ông thấy thế, một chân đạp ga xuống. Nếu lúc này đụng Phó Lưu Âm ngã xuống đất, cũng không ai có thể nhận định là hắn cố ý, dù sao cũng do chính Phó Lưu Âm muốn lao bừa qua. Gã đàn ông thấy cơ hội này khó có được, hắn nắm chặt tay lái, lái xe tới, nhắm vào Phó Lưu Âm!
Nhưng vào lúc này, một chiếc xe khác lại chạy tới, tài xế đánh tay lái, mạnh mẽ lao tới trước mặt gã đàn ông, hắn đành phải phanh lại chút.
Xe đàng trước ấn còi mấy cái, Phó Lưu Âm chợt kìm bước chân, quay đầu lại nhìn. Tài xế hạ cửa sổ xe xuống, “Cô Phó.”
“Anh là?”
“Tưởng tiên sinh phân phó tôi canh giữ ở đây, cô muốn đi đâu?”
“Tôi…” Phó Lưu Âm cũng không quen anh ta, có chút do dự.
Người đàn ông móc di động của mình ra, “Không tin, cô có thể hỏi Tưởng phu nhân một tiếng.”
Phó Lưu Âm nhận di động, thấy người đàn ông đã bấm xong số của Hứa Tình Thâm, cô liền kéo cửa xe ra ngồi vào.
Gã đàn ông phía sau thấy thế, ảo não không thôi, chỉ biết đấm vào vô lăng phía dưới.
Phó Lưu Âm ngồi ở trong xe, cảm xúc bất an càng lúc càng dày đặc, hai tay cô đan vào nhau, tầm mắt gắt gao nhìn chằm chằm một chỗ.
Đi tới nơi đối phương đã nói, Phó Lưu Âm vội vàng làm xong xuôi thủ tục, Phó Kinh Sênh đã được áp giải đến bệnh viện.
Phó Lưu Âm thấp thỏm ngồi ở ngoài phòng cấp cứu, bên cạnh còn có cảnh ngục. Thời gian giải phẫu vẫn đang tiếp tục, cô lại gần người cảnh ngục hơn chút, “Xin hỏi, anh tôi rốt cuộc bị làm sao vậy ạ?”
Bàn tay Phó Lưu Âm chống trán, chỉ có thể cầu nguyện và cầu nguyện, cô đã không còn người thân nào khác, không thể cả người anh trai cuối cùng cũng mất đi.
—
Kết thúc cuộc họp, Mục Thành Quân từ phòng họp đi ra, thư kí đưa di động cho hắn.
“Có ai tìm tôi không?”
“Không ạ.”
Mục Thành Quân vừa đi ra ngoài vài bước, di động lại bỗng nhiên reo lên, hắn nhìn màn hình hiển thị, là Lăng Thời Ngâm gọi tới.
Người đàn ông không nghĩ gì, trực tiếp ngắt máy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
