Khó khăn lắm Mục Kính Sâm mới để cho bà Mục bình tĩnh trở lại.
“Mẹ!”
“Lão Nhị, tiếp tục như vậy không được, cô ta ở lại nơi này cũng kích động mẹ.”
“Vậy con đưa cô ấy đi khỏi đây.”
“Không được!” Bà Mục đẩy Mục Kính Sâm bên cạnh ra, hai tay cầm lấy chốt cửa phòng ngủ.
“Muốn đi, ly hôn rồi hãy đi.”
Bà Mục đanh thép nói, Mục Kính Sâm muốn đối phó cho có lệ, bà Mục vẫn đứng ở trước cửa phòng.
“Đây là nhà nhà họ Mục, cô ta lấy lý do gì ở lại đây?”
“Mẹ, không phải trước kia mẹ rất thích Âm Âm sao?”
“Thích?” Bà Mục nhìn cậu con trai trước mặt chằm chằm.
“Anh trai cô ta hại anh trai con thành ra như vậy, nếu con nói mẹ phải thích cô ta, nhất định là mẹ không làm được. Có thể lúc con đưa cô ta về rồi nói hai người đã kết hôn, Kính Sâm, con sẽ nghe lời mẹ sao? Nếu như không cho cô ta bước qua cánh cửa này, ngày hôm nay con cũng không đến mức phải khổ sở như vậy phải không?”
Mục Kính Sâm không nói gì, bà Mục tiếp tục nói: “Chẳng lẽ con còn có thể đưa cô ta tới trước mộ ba con sao?”
“Kính Sâm, vậy con hãy chọn giữa mẹ và cô ta đi.”
Người đàn ông ngẩng lên, ánh mắt rơi xuống gương mặt của bà Mục. Lúc này đây, sắc mặt bà Mục kiên định, không thể nào có khả năng thuyết phục bà.
Người giúp việc dè dặt lên lầu hai, thời gian không còn sớm, cơm canh đã hâm qua một lần, cho dù trong nhà có xảy ra chuyện lớn hơn đi chăng nữa thì cũng vẫn phải ăn. Bà ấy đi tới, thấy sắc mặt mấy người rất khó coi, người giúp việc thấp giọng hỏi: “Mục tiên sinh, cần ăn cơm ngay không?”
Bà Mục buông hai tay, quay người nói: “Bà canh phòng này cho tôi, không được để cho người bên trong đi ra.”
“Mợ hai…”
“Ở đây không có ai là mợ hai!” Bà Mục tức giận tím mặt, khiến người giúp việc sợ đến nỗi rụt cổ một cái.
Phó Lưu Âm ngồi dưới đất, qua một hồi lâu, cô nghe phía bên ngoài có tiếng nói chuyện truyền đến.
“Bà đi xuống trước đi.”
“Thế nhưng bà chủ dặn tôi canh ở đây.”
“Có tôi ở đây, Phó Lưu Âm không đi được.”
Hiển nhiên là người giúp việc bị thuyết phục, Mục Kính Sâm mở cửa phòng đi vào, người giúp việc cũng liền nhấc chân lên rời đi.
Trong phòng không bật đèn, tối đen như mực, thực ra lúc tiến vào, nhờ ánh sáng ngoài hành lang chiếu vào nên Mục Kính Sâm đã thấy Phó Lưu Âm ngồi dưới đất. Bàn tay anh lần tìm trên tường, bật đèn, ngọn đèn bao phủ trên đầu vai Phó Lưu Âm, Mục Kính Sâm bước qua cô, đặt bát đũa lên trên tủ đầu giường.
“Ăn cơm đi.”
Phó Lưu Âm ngồi dưới đất không nhúc nhích, Mục Kính Sâm xoay người nhìn về phía cô.
“Ăn.”
“Mục Kính Sâm, anh định làm gì?”
Người đàn ông đi tới phía sau cô, nhìn chằm chằm bóng lưng cô từ trên cao.
“Phó Lưu Âm, nếu như tôi cắt đứt một chân của em, em sẽ hận tôi sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
