Phó Lưu Âm gần như chạy trốn lên lầu, ở cửa cầu thang cô bị vướng chân, thiếu chút nữa thì ngã. Mục Kính Sâm nhìn chằm chằm bóng dáng cô, cho đến khi cô biến mất ở nơi khúc quanh, lúc này bàn tay ôm bà Mục mới buông lỏng.
“Mẹ. Chuyện đã như vậy, mẹ phải giữ sức khỏe mới quan trọng hơn.” Lăng Thời Ngâm thấy thế, tiến lên khuyên nhủ.
Mục Thành Quân tỏ ra lạnh lùng, nói: “Nếu cô thực sự quan tâm tới sức khỏe của mẹ như thế, cô sẽ không để bà ấy phải chịu sự đả kích lớn như vậy!”
“Ai cũng không được trách...” Bà Mục đi sang bên cạnh, bà mệt mỏi ngồi xuống sofa.
“Chuyện liên quan đến Triều Dương, lẽ nào hai đứa đều muốn giấu mẹ phải không? Kính Sâm, nếu con đã biết trước, tại sao không nói cho mẹ?”
Mục Kính Sâm ngồi xuống, ánh mắt nhìn nhìn chằm chằm về một chỗ.
“Mẹ, con biết mẹ sẽ có phản ứng như vậy.”
“Biết thế, cho nên vì muốn tốt cho mẹ, hai anh em muốn giấu mẹ luôn có đúng hay không?”
Mục Kính Sâm ngồi sang bên cạnh bà, vươn tay ôm vai bà.
“Mẹ, con đưa mẹ về phòng.”
“Mẹ không đi!”
“Chuyện Thiệu Vân Cảnh do con và Lão Nhị điều tra ra, người cũng là chúng con bắt, nếu mẹ đã biết, tất cả chi tiết bọn con sẽ không dối gạt mẹ, trở về phòng rồi từ từ nói có chịu không?”
Dường như bà Mục bị thuyết phục, Mục Thành Quân kéo bà đứng dậy, bước chân của bà cứng ngắc, thế nhưng khi Mục Thành Quân bước một bước, bà cũng đi theo sau. Hai người lên lầu, sau đó Mục Kính Sâm cũng trở về phòng.
Phó Lưu Âm thấp thỏm ngồi ở mép giường, nghe thấy tiếng cửa mở, cô dỏng tai lên, Mục Kính Sâm đẩy cửa tiến vào, Phó Lưu Âm hỏi ngay: “Mục Kính Sâm, chuyện này là thật sao?”
“Cho tới bây giờ, em lại cho rằng nó là giả?”
Phó Lưu Âm đứng dậy.
“Cho nên.... Anh trai em lại nợ một mạng người.”
Mục Kính Sâm tiến lên vài bước tới gần.
“Trước đó anh còn muốn em xóa bỏ quan hệ với anh trai em, có tác dụng gì đây? Cho dù toàn thế giới không biết em là em gái của Phó Kinh Sênh, thế nhưng anh lại biết.”
Trong lòng cô đã không còn cứng cỏi được nữa, cho nên khi nghe Mục Kính Sâm nói những lời này, trái tim cũng trở nên đau đớn. Phó Lưu Âm khẽ cụp mắt.
“Nếu như vậy, chúng ta ly hôn thôi, sau khi thủ tục xong xuôi, em sẽ rời khỏi nhà họ Mục.”
Vậy có phải lại thỏa mãn tâm nguyện của cô rồi, đúng không? Không phải lúc nào cô cũng muốn rời đi sao?
“Phó Lưu Âm, em biết nhà họ Thiệu mất bao nhiêu tiền để mua tính mạng của ba tôi không?”
Phó Lưu Âm không có cách nào để nhìn thẳng vào vấn đề này, Mục Kính Sâm lấn tới một bước, cô lùi về phía sau một bước, anh tới càng lúc càng gần, cô không ngừng lui về phía sau, bắp chân cô đụng vào thành giường, cô đã không có cách nào khác để lùi nữa, Mục Kính Sâm bất chợt bước về phía trước một bước dài. Phó Lưu Âm ngồi xuống, Mục Kính Sâm cúi người xuống.
“Số tiền trong tấm chi phiếu kia, chính là đổi lấy bằng tính mạng của ba tôi.”
“Cái, cái gì?”
“Khó có thể tin nổi sao?” Mục Kính Sâm chống hai tay bên cạnh người Phó Lưu Âm. “Anh trai em sợ con đường sau này của em không dễ dàng gì, cho nên để lại cho em hai chục triệu, mà nhà họ Thiệu để thuê người giết ba tôi, cũng trả cho Phó Kinh Sênh hai chục triệu.”
Cuối cùng thì cô không chịu nổi nữa, hai tay che mặt.
“Tại sao lại như vậy? Em không cần tiền, em không cần gì cả, em chỉ muốn đến trường một cách bình thường, công tác...”
“Tại sao? Bởi vì anh trai em là Phó Kinh Sênh!”
Phó Lưu Âm lắc đầu, nghẹn ngào: “Không, em không muốn.”
“Không muốn gì chứ?” Mục Kính Sâm kéo hai tay cô xuống, hai tay anh nắm cổ tay của cô, anh nhìn thấy một gương mặt đẫm nước mắt, Mục Kính Sâm hung hãn hỏi: “Em cũng không muốn có người anh như vậy, có đúng hay không? Có đúng hay không?!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
