Trong lòng bà Mục, tai nạn xe cộ kia chính là cái hố bà vĩnh viễn không qua được.
Bà thương tâm muốn chết, cũng từng nghĩ tới chuyện đi theo Mục Triều Dương, chỉ là ý niệm như vậy vừa dâng lên thì đã bị bà Mục chặt đứt.
Khi đó, Mục Kính Sâm vẫn chưa thành thân, nhà họ Mục vô hậu, nếu bà đi như vậy, không làm ai thất vọng được ư?
Bà Mục nắm nắm tay, cảm thấy ngực nghẹn lại vô cùng, bà giơ tay không ngừng đấm đánh vào ngực mình. Cái loại đau khổ và bi phẫn này phát tiết không ra, tất cả đều chặn trong lòng bà, bà không ngừng đấm đánh, một chút, một chút, lực ở tay càng lúc càng mạnh.
Bà Lăng thấy thế, vội vàng kéo cánh tay bà.
“Thông gia, bà làm khổ mình như vậy làm gì vậy?”
Bà Mục nói không nên lời nào, cả người đắm chìm trong nỗi bi thương rất lớn.
Phó Lưu Âm không biết làm sao mà nhìn về phía mấy người. Cô muốn thuyết phục bản thân, rằng mình chỉ nghe lầm thôi; thế nhưng ánh mắt Lăng Thời Ngâm và bà Lăng nhìn về phía cô, từng tia nhìn đó chăm chú hận không thể rút gân, lột da cô. Lăng Thời Ngâm quả quyết sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, cô ta đẩy xe lăn tới, giận dữ hét với Phó Lưu Âm: “Phó Lưu Âm, cô nghe thấy chưa? Anh cô đã hại chết anh tôi, hại Thành Quân, hắn thế mà còn hại chết ba! Những việc này, chẳng lẽ cô thật sự hoàn toàn không biết gì cả sao? Dù cho không rõ thế nào, cô còn có thể tiếp tục ở lại nhà họ Mục sao? Ba là bị các người hại chết!”
Bà Mục cuối cùng kêu ra tiếng, một hơi mắc trong cổ họng thật vất vả mới đi xuống, chỉ là bà không nói gì, lại cong lưng khóc rống lên.
Bà đấm ngực mình, âm thanh từ trong cổ họng chui ra, loại cực kỳ bi ai và bi thương này, Phó Lưu Âm không tìm được ngôn ngữ để có thể hình dung.
Bà Lăng ở bên cạnh không ngừng an ủi: “Thông gia, việc đã đến nước này, bà cũng nghĩ thoáng chút, sức khỏe của mình quan trọng nha.”
Phó Lưu Âm nói không nên lời một câu khuyên giải an ủi, cô tựa hồ cũng không có tư cách này. Hốc mắt cô hồng hồng, tiếng nghẹn ngào bị cô đè trong cổ họng. Lăng Thời Ngâm đang không ngừng mà chỉ trích cô, đếm hết hành vi phạm tội của Phó Kinh Sênh.
“Thông gia, nếu không gọi Thành Quân và Kính Sâm về đi, bọn nó nên biết...”
“Không, nói không chừng bọn nó đã biết rồi.” Bà Lăng lầm bầm lầu bầu, nói một mình.
“Mẹ, con thật sự không biết, con cái gì cũng không biết.”
“Âm Âm, con nói một chút... Con cảm thấy anh con có thể làm ra loại chuyện này không?” Ánh mắt bà Mục thẳng tắp, nhìn chằm chằm vào cô.
Phó Lưu Âm lại không cách nào nói giúp cho Phó Kinh Sênh một lời. Cô muốn trái lương tâm mà nói một câu, nói anh mình không làm, nhưng ai sẽ tin chứ? Cả chính cô cũng không tin mà. Đôi mắt cô chua xót vô cùng, nước mắt treo ở hốc mắt.
Bà Mục đột nhiên đứng lên, Lăng Thời Ngâm ở bên cạnh lên tiếng thúc giục: “Mẹ, mẹ còn giữ nó ở nhà họ Mục làm gì vậy? Đuổi cô ta đi đi!”
Phó Lưu Âm túm lấy góc áo của mình, ngẩng đầu nhìn bà Mục.
Cô hiển nhiên bị đả kích không nhỏ, cả người lung lay sắp đổ. Ánh mắt bà Mục nhìn Phó Lưu Âm cũng thay đổi, nhưng bà cũng không như Lăng Thời Ngâm nói mà có phản ứng quá khích gì với Phó Lưu Âm.
“Tôi ra ngoài một chuyến.”
“Mẹ, mẹ đi đâu vậy?”
Bà Mục xoay người đi ra ngoài. “Mẹ muốn đích thân đi hỏi một chút cho rõ ràng. Mẹ muốn tận mắt nghe thấy mới có thể quyết định.”
Lăng Thời Ngâm cười lạnh, sao, đây là không tin mẹ con cô ta sao? Bà Mục lại rất cẩn thận, còn sợ bà Lăng mang tin tức giả tới, chỉ là lần này ông trời không giúp được Phó Lưu Âm, đó chính là chân tướng sự thật, ai cũng không đổi được.
“Mẹ, mẹ mau đi cùng đi, con sợ bà ấy như vậy sẽ xảy ra chuyện đó!”
“Được.” Bà Lăng đáp ứng, đuổi theo.
Phó Lưu Âm nhìn về phía cửa, hình bóng bà Mục rất nhanh đã biến mất khỏi mắt, trong phòng khách cũng chỉ còn lại hai người cô và Lăng Thời Ngâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)