Tầm mắt Mục Kính Sâm có chút mơ hồ, Mục Thành Quân nghe thế, bỏ đôi chân dài đang bắt chéo xuống.
Người đàn ông muốn đứng dậy, nhưng hai chân đã cứng lặng.
“Phó Kinh Sênh?” Mục Kính Sâm trong miệng khẽ lẩm nhẩm. “Sao ông tìm được hắn?”
“Chúng tôi trước đó đã có hợp tác, chỉ là khi đó tôi cũng không biết thân phận thật của hắn. Hắn đã làm bao nhiêu kế hoạch thần không biết quỷ không hay, các cậu sẽ không biết. Hắn con người này chính là như vậy, cầm tiền là sẽ giúp tôi suy xét chu đáo tất cả chi tiết cho tôi…”
Mục Kính Sâm nhấc chân phải lên, đá thật mạnh vào bả vai người đàn ông.
Hắn ngã rầm ra sau, sau lưng như muốn vỡ vụn. Người đàn ông che bả vai mình lại. Mục Thành Quân cũng đã đi tới, Thiệu Vân Cảnh dứt khoát đem toàn bộ nói thật ra hết: “Tôi đưa hắn hai chục triệu, nếu bảo tôi tự mình ra tay, tôi chắc chắn sẽ không làm thành chuyện đó được, muốn trách thì trách Phó Kinh Sênh…”
Đúng vậy, muốn trách thì trách Phó Kinh Sênh, ai bảo hắn là người lập kế hoạch, ai bảo hắn là bàn tay tội ác đứng sau màn chứ?
Bàn tay Mục Kính Sâm rũ bên người nắm chặt, nắm đến kêu răng rắc, hận không thể xông tới đem hắn đang sống sờ sờ mà đánh chết.
Mục Thành Quân thấy thế liền giữ cổ tay anh lại, hắn khẽ lắc đầu với Mục Kính Sâm, “Rất nhiều chi tiết chúng ta vẫn chưa biết, đừng xúc động.”
“Các cậu hẳn biết, nếu không có người như Phó Kinh Sênh, thì loại người tâm tư hiểm ác như chúng tôi, những chuyện xấu xa cất giấu trong đầu sẽ không thực hiện được. Hắn so với chúng tôi còn hiểm ác hơn, khủng bố hơn. Hắn dù có biết người bị hại là ông chủ nhà họ Mục thì hắn cũng sẽ chẳng có chút nương tay nào, muốn trách, đều do hắn…”
Lăng Thời Ngâm nhìn về phía cửa, “Mẹ, con cảm thấy dạo này Thành Quân như có việc gạt chúng ta. Anh ấy cả ngày tâm sự nặng nề, lại đi chung với Lão Nhị, hơn nữa anh ấy gọi điện thoại toàn gọi sau lưng con.”
“Mẹ cũng cảm thấy chúng nó có việc gì.” Bà Mục cầm lấy đôi đũa. “Bỏ đi, chúng nó lớn cả rồi, làm việc cũng có chừng mực, chúng ta không cần phải nhọc lòng, ăn cơm chiều trước đi.”
“Vâng ạ.”
Ăn xong cơm chiều, hai người kia vẫn chưa về. Phó Lưu Âm lên lầu lại. Cô đứng bên cửa sổ, muốn xem Mục Kính Sâm khi nào về nhà.
Mãi cho đến buổi tối, anh em nhà họ Mục mới từ trong căn phòng đi ra.
Người huấn luyện viên đóng cửa lại. Mục Kính Sâm đứng ở cửa, vẫn không nhúc nhích, tầm mắt Mục Thành Quân chậm rãi rơi xuống trên mặt anh, “Lão Nhị, cậu chuẩn bị làm thế nào?”
“Anh, chuyện này… Trước tiên cứ gạt mẹ đi.”
“Anh cũng muốn gạt, nhưng cậu cho rằng giấy có thể gói được lửa sao? Chuyện Thiệu Vân Cảnh làm sớm hay muộn sẽ truyền tới tai mẹ, đến lúc đó, bà sẽ càng thấy trời như sập xuống.”
Mục Kính Sâm trầm mặc một lúc lâu, anh nhấc chân xuống lầu. Quay lại cạnh xe mình, anh kéo cửa xe ra, “Chẳng lẽ không gạt sao? Chẳng lẽ nói với mẹ, ba là đang sống sờ sờ mà bị hại tới chết? Mà một hung thủ trong đó là Phó Kinh Sênh, em ruột Phó Kinh Sênh hiện tại lại thành con dâu của bà?”
Mục Thành Quân tựa vào cửa xe, “Trừ phi vĩnh viễn có thể giấu xuống, bằng không…”
“Anh cả, em biết rồi, đi về trước đi.”
Lúc anh em nhà họ Mục về nhà, bà Mục vẫn chưa lên lầu.
Lăng Thời Ngâm ở trong phòng khách với bà ta. Mục Kính Sâm đi đến chỗ huyền quan, nghe được bên trong có tiếng nói chuyện truyền đến, “Mẹ, mẹ xem, cái phim này rõ ràng là quá lộ rồi.”
“Mới vừa rồi bị thương bên má trai, bây giờ lại má phải có máu…”
Bà Mục thật ra cũng xem không vào, bà hai ngày toàn là mơ thấy Mục Triều Dương. Trước kia khi Mục Triều Dương còn, bà xem TV luôn có ông ta ngồi cùng. Đừng thấy Mục Triều Dương cho người ta cảm giác nghiêm túc, không chút cẩu thả, nhưng ở nhà, đối với phu nhân lại vô cùng tốt.
Bà Mục xem phim bộ toàn quên tình tiết, đầu mối đã có, qua mấy tập bà lại liền quên hết.
Cho nên mỗi lần xem không hiểu, bà đều sẽ hỏi: “Đây là ai thế? Câu này là có ý gì? Trong tập trước đã xuất hiện rồi sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)