Tầm mắt Mục Kính Sâm rơi vào lòng bàn tay cô, thấy ngay một cái chìa khóa.
“Thứ gì?”
“Được.”
Phó Lưu Âm nhìn Mục Kính Sâm xoay người bỏ đi. Cô bước theo mấy bước, nhìn thấy Mục Thành Quân và Mục Kính Sâm lên xe.
Rất nhanh sau đó xe chạy ra khỏi Mục gia. Mục Thành Quân nhìn qua kính chiếu hậu,
“Sau cả đêm cũng không biết bên kia thế nào.”
“Anh cả, anh yên tâm, dù là có cứng đầu hơn đi chăng nữa, nhiều lắm cũng là được kẻ qua được một buổi tối.”
Lúc vào sân huấn luyện, Mục Kính Sâm dẫn đầu xuống xe, người huấn luyện viên ở lầu hai thấy liền vội vàng xuống dưới.
“Sếp Mục.”
“Tôi đi xem tên kia thế nào.”
“Sếp Mục yên tâm, đã thú nhận rồi ạ.”
Mục Thành Quân đẩy cửa xe xuống dưới, Mục Kính Sâm nhướng mày: “Chiêu nào vậy?”
“Dạ, cái miệng hắn cũng có chút lợi hại, căn bản là không có tác dụng. Lúc anh đi rồi, hắn còn muốn cắn chặt răng cố chịu. Sau đó chúng tôi lại tiếp đãi và hắn liền không thể chịu được nữa, dốc hết toàn bộ sự tình ra.”
Mục Thành Quân tiến lên vài bước.
“Là ai tìm tới hắn?”
“Nhà họ Thiệu, Thiệu Vân Cảnh.”
“Cái gì?” Mục Kính Sâm và Mục Thành Quân liếc mắt nhìn nhau.
Mục Kính Sâm bước nhanh xông ra ngoài. Rất nhanh anh đã tới lầu hai, cánh cửa kia vẫn không được đóng chặt, Mục Kính Sâm một chân đã đá văng ra. Anh đi vào rồi đi đến trước mặt người đàn ông. Đối phương nghe thấy tiếng bước chân thì ngẩng đầu lên, sợ hãi trong mắt giấu cũng giấu không được: “Tôi... Tôi đã nói hết rồi.”
Mục Kính Sâm lập tức túm cổ áo đối phương.
“Mày nói tìm người tìm tới mày, là Thiệu Vân Cảnh?”
“Phải, phải!”
“Có chính xác không?”
Người đàn ông run run cánh môi: “Đã đến lúc này, tôi khẳng định không dám nói dối. Là quản gia của Thiệu Vân Cảnh tìm tới tôi, chuyện này với ông ta đương nhiên không thỏi khỏi có quan hệ.”
Mục Thành Quân đi tới trước, cho hắn một đấm thật mạnh.
Mục Kính Sâm xoay người liền đi ra ngoài. Mục Thành Quân đi ra bên ngoài, nhìn thấy người đàn ông hai tay chống ở lan can. Dáng vẻ anh tựa hồ có chút không chịu nổi, bả vai hơi hơi chùng xuống run run, nhưng anh trong ấn tượng của Mục Kính Sâm, hiển nhiên là không như vậy. Mục Thành Quân đi tới bên cạnh anh.
“Kính Sâm.”
Người đàn ông hai tay nắm chặt lan can, đáy mắt Mục Thành Quân dâng lên vẻ hung ác.
“Không ngờ lại là Thiệu Vân Cảnh.”
“Ở lễ truy điệu của ba, giữa một đám bằng hữu đó, hắn thuộc kẻ bi thương nhất. Em thế mà chưa từng nghĩ tới hắn.”
Ngón tay Mục Thành Quân hơi run run, lấy hộp thuốc ra.
“Ba đã không còn quản lý sự vụ bao nhiêu, lại còn có thể dẫn tới họa sát thân.”
“Có lẽ chính là có gỡ bỏ thực quyền mới có thể làm người có cơ hội thừa nước đục thả câu.”
Mục Kính Sâm từ trong hộp thuốc của Mục Thành Quân cầm lấy một điếu. Mục Thành Quân châm thuốc cho anh, người đàn ông dùng sức rít vào.
“Anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

